Chương 15

Ôn Tòng Dương chỉ cảm thấy còn chưa ở bên Dao muội muội được bao lâu, vậy mà đã đến giờ cơm trưa.

Hắn ta được biểu đệ Minh Viễn mời đến tiền viện dùng cơm. Thấy trên bàn chỉ có hai người bọn họ, bèn thuận miệng hỏi: "Sao Tiểu Thôi Hàn Lâm lại không ở đây?"

Vị tân Thám Hoa này là huynh đệ một nhà tương lai với hắn ta, tuy không cùng chí hướng, nhưng sau này khó tránh khỏi có việc qua lại, nhân lúc còn sớm bắt đầu làm quen cũng tốt.

Kỷ Minh Viễn suy nghĩ một chút, cười nói: "Vì hôm nay đại tỷ tỷ không thể gặp Thôi huynh, nên phụ thân mời Thôi huynh đi đàm luận văn chương rồi, chỉ sợ vẫn còn chưa tận hứng, trên bàn ăn lại tiếp tục nói, không khỏi trở thành lải nhải. Chi bằng ta và biểu ca yên tĩnh ăn một bữa cơm thì tốt hơn."

Ôn Tòng Dương hơi ngẩn người, vội cười nói: "Đệ nói rất đúng, ta sợ nhất là nghe người khác giảng giải học vấn."

Kỷ Minh Viễn vội nâng chén kính hắn ta. Ôn Tòng Dương đáp lễ, hai người lập tức lướt qua chuyện này.

Nhưng rượu quá ba tuần, cơm cũng đã ăn một bát, Ôn Tòng Dương vẫn đang nghĩ đến huynh đệ một nhà tương lai và cô phụ*.

*Cô phụ: chồng của cô.

Đương nhiên hắn ta biết cô phụ không thật lòng yêu thương chất tử của thê tử bao nhiêu, chẳng qua xem hắn ta như vãn bối của bằng hữu thân thích bình thường, nhiều nhất là nể mặt cô mẫu, đối xử với hắn ta đặc biệt hòa nhã hơn một chút.

Hắn ta biết mình không ra gì, cũng không phải vàng, không thể khiến ai nấy đều yêu thích.

Nhưng hắn ta sắp trở thành phu quân của Dao muội muội rồi.

Hôm nay vì hắn ta không giỏi văn chương, nên cô phụ không nói chuyện nghiêm túc với hắn ta, sau này những chuyện tương tự chỉ sợ sẽ xảy ra không ít. Hắn ta thì không sao cả, nhưng Dao muội muội thì sao?

Đều là nữ tế* của Kỷ gia, Thôi Hàn Lâm được xem như khách quý, hắn ta lại vẫn bị coi là vãn bối có thể tùy ý sai bảo, chẳng phải đã khiến Dao muội muội mất mặt rồi sao?

*Nữ tế: Con rể.

Từ nhỏ đến lớn, bởi vì "nghịch ngợm, bất tài", hắn ta đã quen với những ánh mắt hoặc là kinh ngạc, hoặc là thất vọng, hoặc là khinh thường của người khác. Hắn ta biết người ngoài bàn tán về hắn ta thế nào, chẳng qua cũng chỉ là những câu như "công tử bột ăn chơi trác táng, vô dụng bất tài" mà thôi.

Nhưng hắn ta không muốn để Dao muội muội chịu ấm ức vì mình.

Hắn ta càng không muốn một ngày nào đó Dao muội muội thất vọng về hắn ta.

Một bàn đầy sơn hào hải vị càng ăn lại càng thấy vô vị.

Uống thêm hai ly rượu, Ôn Tòng Dương được đưa vào phòng khách nghỉ ngơi.