[Song nam chủ + song khiết + sảng + ngọt sủng + nhẹ nhàng + hai bên cùng chủ động.] CP: Vừa điên vừa si tình Tống Thế Thần x Lười chảy thây, yếu đuối, chịu khổ không nổi Thẩm Mộ Lịch. Văn án: Thẩm Mộ …
[Song nam chủ + song khiết + sảng + ngọt sủng + nhẹ nhàng + hai bên cùng chủ động.]
CP: Vừa điên vừa si tình Tống Thế Thần x Lười chảy thây, yếu đuối, chịu khổ không nổi Thẩm Mộ Lịch.
Văn án:
Thẩm Mộ Lịch xuyên vào một cuốn tiểu thuyết võ hiệp nổi tiếng, trở thành pháo hôi phản diện.
Pháo hôi thông minh nhất, võ công cao nhất, nhan sắc cũng thuộc hàng đệ nhất, nhưng lại bị cốt truyện ép phải chết vì quá được yêu thích.
Với cái kết chó má đó, Thẩm Mộ Lịch chỉ tỏ vẻ sao cũng được, y không tranh, không giành, không khóc, không la, không nói năng gì, cứ thế mà chờ chết thôi.
Tả hộ pháp Triệu Tiểu Đường: “Giáo chủ, hôm nay đến giờ đọc sách rồi.”
Thẩm Mộ Lịch ôm chăn, mắt lim dim: “Thôi, ta không muốn động.”
Hữu hộ pháp Tả Thành Hóa: “Giáo chủ, đây là công vụ cần xử lý hôm nay.”
Thẩm Mộ Lịch vừa nằm xuống ghế mây trong viện: “Thôi, không muốn động.”
Đường chủ Bạch Hổ Đường - Dương Thiên Minh: “Giáo chủ, ngài nên bế quan điều dưỡng chân khí, sớm này khôi phục võ công.”
Thẩm Mộ Lịch xoa cái bụng vừa ăn no: “Thôi, ta không muốn động.”
…
Cuối cùng, Thẩm Mộ Lịch ăn no chờ chết bị khiêng xuống núi.
Tống Thế Thần cải trang vi hành nhặt được quả trứng lười. Trứng lười ăn cơm phải có người đút, đi đường phải có người bế, ngủ phải có người ôm.
“Ca ca, huynh mặc đồ giúp ta đi.”
“Ca ca, huynh lau mặt cho ta đi.”
“Ca ca, ta không biết chải tóc.”
Tống Thế Thần chưa bao giờ gặp người nào mặt dày như vậy.
Ra thêm chương đi ad ơi