Chương 50: Công Hội Lính Đánh Thuê (1)

Ông nhìn đám họ hàng rời đi, rồi quay đầu nhìn về phía Tô Trừng, biểu cảm vừa mờ mịt vừa kích động: "Chuyện này là thế nào?"

Tô Trừng không trả lời ngay.

Người cậu trên danh nghĩa này của cô là một thương nhân điển hình, đối với cháu gái thì ông cũng có chút tình cảm, nhưng không nhiều.

Trong tiểu thuyết, sau sự kiện từ hôn, Lâm Vân và Mộ Dung Duyệt trở mặt thành thù. Khi người của Học Viện Nam Hà rời đi, Lâm Trấn đã mắng nhiếc cháu trai một trận, tỏ ra cực kỳ bất mãn với nam chính.

Bởi vì Lâm Trấn không hề muốn đắc tội với những người đó.

Còn bây giờ thì sao?

Tô Trừng nhìn người cậu trên danh nghĩa đang đầy vẻ hoang mang: "Thì là như những gì cậu đã thấy đấy."

Thực ra trong lòng cô cũng đầy rẫy nghi vấn, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh ung dung, như thể mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.

Lâm Trấn quả thực đã bị dọa cho khϊếp vía.

Chủ yếu là việc cháu gái bỗng nhiên trở thành Thần Quyến Giả quá mức bất ngờ, còn gây chấn động hơn cả việc cô trở thành ma pháp sư.

... Pháp sư nguyên tố có số lượng ít ỏi là vì đại đa số mọi người không phải là người cộng hưởng.

Nhưng nếu tính toán kỹ lưỡng, trong một trăm người ít nhất cũng có ba đến năm người cộng hưởng với nguyên tố nào đó, mặc dù xác suất cao là cấp thấp.

Muốn học ma pháp thì vẫn học được, chỉ là cả đời này cứ mãi quanh quẩn ở cấp một, cấp hai mà thôi.

Tuy nhiên, trong cả một tòa thành chưa chắc đã xuất hiện nổi một Thần Quyến Giả.

Đây chính là người được thần linh lựa chọn!

"Vậy nên..." Lâm Trấn dè dặt mở lời: "Có phải ma pháp của con cũng liên quan đến chuyện này không?"

Tô Trừng cười khổ một tiếng: "Cậu đừng hỏi nữa, chuyện phức tạp lắm."

Lâm Trấn lập tức liên tưởng đến sự ban phúc của thần linh hoặc những thứ tương tự, tức thì cảm thấy mọi chuyện đều hợp lý.

"Con không cần nói nữa!" Ông vội vàng xua tay: "Cậu cũng sẽ không hỏi thăm nữa!"

Những việc liên quan đến thần linh luôn có rất nhiều điều cấm kỵ.

Ông làm việc trong thương hội nhiều năm, cũng từng nghe qua đủ loại chuyện kỳ bí quái gở.

Chưa nói đến những cái khác, ít nhất mọi người đều biết một chân lý. Phàm là chuyện liên quan đến thần thì tốt nhất đừng nên tìm hiểu đến cùng, nếu không rất dễ rước họa vào thân.

Lâm Trấn không khỏi hớn hở ra mặt: "Con bé này từ nhỏ đã thông minh, cậu biết ngay là con sẽ có tiền đồ mà. Để cậu nói nhé, vụ từ hôn này là chuyện tốt! Con chính là Thần Quyến Giả, sau này thiếu gì đàn ông! Tuy tên nhóc kia có thiên phú khá tốt, nhưng cũng đâu phải là không có người tốt hơn!"