Chương 23: Tôi Biết Cô Muốn Gì (6)

"... Điều kiện?"

Gã ác ma vừa thở dốc vừa cười lạnh, dường như định nói gì đó, nhưng giọng nói lại vỡ vụn trong đau đớn.

Tô Trừng chau mày nhìn cảnh này, sau đó nhấc chân lên, dùng đầu gối nâng cằm hắn dậy, từ từ nhấc đầu hắn lên.

Người đàn ông thở hổn hển, gò má, cổ và l*иg ngực đều ửng lên một màu đỏ khác thường, trông vừa ma mị vừa khêu gợi.

Cô dùng tay chạm vào sợi xích khắc đầy phù văn, trong lòng thầm niệm câu chú được nhắc đến trong tiểu thuyết.

Câu chú mà vị ông lão dạy cho nam chính không phải là ngôn ngữ thông dụng bình thường, mà là vài âm tiết quái dị.

Bởi vì khi đọc liền, chúng nghe rất giống đang chửi bậy ngoài đường. Lúc đó Lâm Vân còn thấy rất tức cười, nên cũng vì thế mà Tô Trừng nhớ được mấy âm tiết này.

"A!"

Hơi thở của gã ác ma dần ổn định lại, sắc mặt của hắn cũng khá hơn một chút, nhưng trông vẫn rất khó chịu.

"Thấy chưa, nếu anh muốn tiếp tục." Tô Trừng rụt tay về, chớp mắt: "Vậy thì tôi muốn..."

"Ha." Gã ác ma ngửa mặt nhìn cô, đột nhiên nắm lấy cổ chân cô: "Con người, tôi biết cô muốn gì rồi. Tôi đồng ý."

Bởi vì giày đã rơi ra từ lâu, bàn chân trần của thiếu nữ trông trắng nõn và thon thả. Trên mu bàn chân là những đường mạch máu xanh nhạt uốn lượn, năm ngón chân tựa như những vỏ sò tròn trịa, xinh xắn.

Gã ác ma nhìn cô đầy chế nhạo, tay khẽ kéo lại, nhấc bắp chân cô lên rồi cúi đầu hôn lên xương mắt cá của cô.

Tô Trừng: "???"

Thứ tôi muốn đâu phải cái này!

Lòng bàn chân cô căng cứng theo phản xạ, mấy đầu ngón chân đã đặt ngay trên yết hầu của gã ác ma.

Hàm răng hắn ngậm lấy mắt cá chân nhô cao của cô, gặm cắn không nặng không nhẹ, một cảm giác tê dại lan ra tức thì.

Đầu lưỡi của Succubus men theo những khớp xương, hổ khẩu kẹp chặt lấy gân gót chân. Những ngón tay thon dài, mạnh mẽ nắm lấy cổ chân thiếu nữ.

Vùng da bị siết chặt ửng lên một màu hồng nhạt.

Nước bọt hòa cùng tơ máu trào ra từ khóe môi, chảy dọc theo quai hàm xuống, lướt qua gót chân cô rồi nhỏ giọt xuống đất.

Tô Trừng: "... Máu."

Động tác của gã ác ma khựng lại.

Tô Trừng lặng lẽ rút chân về.

Gã ác ma cứng đờ ngồi tại chỗ, cảm nhận vùng da lành lạnh kia lướt qua kẽ răng, dường như hình dạng của xương cốt và mạch máu vẫn còn rõ mồn một.

Tô Trừng ngơ ngác nhìn vệt nước ướt sũng trên cổ chân mình, chỉ cảm thấy cạn lời.