Chương 15: Lời Nguyền (2)

Cái lời nguyền thiểu năng mà một khi phát tác thì phải lên giường với người khác, nếu không sẽ chết!

Tô Trừng không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn vào gương.

Lâm Vân là phế vật bởi vì hắn có thể chất đặc thù, không thể tu luyện bí điển đấu khí gia truyền của nhà họ Lâm.

Hay nói đúng hơn là hắn không thể tu luyện đại đa số bí điển, dù có tùy tiện ra tiệm sách bên ngoài mua một cuốn về thì cũng vô dụng.

Sau khi ông lão trong chiếc vòng tay thức tỉnh, lão đã giải thích nguyên nhân rồi truyền miệng cho hắn một bộ công pháp. Ngay trong đêm đó, nam chính đã ngưng tụ được đấu khí.

Và cũng vì thế mà kích hoạt lời nguyền, một ấn ký xuất hiện trên lưng hắn.

Nam chính không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng ông lão kia lại nhận ra đây là một loại lời nguyền ác độc chuyên tước đoạt sinh mệnh, khi phát tác chỉ có thể thuyên giảm bằng cách thực hiện một số hành vi 18+ với người khác.

Còn về việc ai đã nguyền rủa hắn và tại sao lại nguyền rủa, tất cả đều là những bí ẩn chưa có lời giải.

Trong hơn một trăm chương sau đó, tiểu thuyết vẫn không hề nhắc đến việc lời nguyền được hóa giải hay nguồn gốc của nó được điều tra ra.

Thế nhưng...

Sau khi ngưng tụ đấu khí thì Lâm Vân mới kích hoạt lời nguyền.

Cô là ma pháp sư cơ mà, sao vẫn bị như vậy???

Lẽ nào điều kiện kích hoạt không liên quan gì đến đấu khí?

Mà là đến đúng thời điểm sẽ tự động xuất hiện?

Biểu tượng lời nguyền trên lưng ngày một sáng rực, mỗi đường nét đều rực lên ánh sáng chói lòa.

Tô Trừng trưng ra vẻ mặt đau khổ.

Giải pháp mà Lâm Vân nghĩ ra là đi chơi gái, nhưng tối nay lại đúng lúc có một nữ phụ bị trọng thương, lẻn vào phủ đệ nhà họ Lâm.

Hai người họ đã có một trận mây mưa, tuy tạm thời xoa dịu được lời nguyền nhưng lại rước lấy vô số phiền toái về sau.

Hơn nữa nữ phụ xuất hiện là vì cảm ứng được một luồng khí hắc ám nào đó trên người Lâm Vân, sau đó lần theo luồng khí đó mà tìm đến.

Cái gọi là khí hắc ám, thực chất chính là chiếc vòng kia.

Nhưng bây giờ thứ đó đã biến mất, hẳn là tình tiết này sẽ không xảy ra nữa nhỉ?

"..."

Tô Trừng chau mày nhìn quanh.

Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ, ngọn đèn ma tinh đã tắt tự lúc nào. Gió từ bên ngoài gào thét lùa vào, thổi tung tấm rèm voan đang rủ xuống bay lên không trung.

"Cô cũng nhạy bén đấy, ma pháp sư."