Chương 11: Trở Thành Nhân Vật Chính (2)

Cô sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp, sống mũi cao thẳng và đôi mắt màu hổ phách to tròn tựa làn nước thu trong vắt, khóe mắt hơi xếch lên toát ra sức sống căng tràn và linh khí của tuổi thanh xuân.

Gương mặt không thay đổi.

Giống hệt nữ phụ Tô Trừng có vai trò là vật hy sinh trong tiểu thuyết.

Hay nói đúng hơn là cũng không khác mấy so với chính cô trước khi xuyên không, chỉ có điều da dẻ và khí sắc đã tốt hơn, tóc cũng nhiều hơn.

Đây là cảnh giới mà một sinh viên suốt ngày cày đêm tu tiên như cô không thể nào đạt tới.

"Đúng vậy." Đám thiếu niên nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái: "Đừng nói là mày tức đến phát điên rồi đấy chứ? Tô Trừng?"

Tô Trừng: "..."

Tốt lắm.

Đến cả cái tên cũng không đổi.

Tô Trừng hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu moi tin từ bọn họ. Hai đứa nhóc này mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, chẳng có tâm cơ gì nên đã nhanh chóng nói ra hết những điều cô muốn biết.

... Hiện tại, cô không còn là người thân bên thông gia của gia chủ nhà họ Lâm nữa, mà là cháu gái ruột của ông. Cha mẹ đã mất sớm từ lúc cô còn nhỏ, nên cô đành phải đến ở nhà cậu.

Vì không tu luyện đấu khí, cô đã trở thành một kẻ vô dụng nổi danh khắp vùng, ngày nào cũng bị đám họ hàng trong nhà họ Lâm chế giễu.

Hơn nữa, hiện giờ gia chủ nhà họ Lâm cũng không hề có người cháu gái họ Tô nào bên ngoại. Nói cách khác, sự tồn tại của "nữ phụ Tô Trừng có vai trò vật hy sinh" trước kia đã bị xóa sổ hoàn toàn.

Tô Trừng ngồi bên giường, mông lung lắng nghe. Sau khi chế nhạo cô một hồi, thấy dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của cô thì hai người kia cũng mất hết cả hứng, bĩu môi rồi bỏ đi.

Vài giây sau, cô đột ngột đứng bật dậy, đảo mắt nhìn quanh căn phòng ngủ sạch sẽ.

Một hàng tủ áo lớn dựa sát vào tường, một chiếc bàn trang điểm đơn sơ và tấm gương toàn thân, cùng với một chiếc giường bốn cọc trải nệm lông vũ.

Cô bước sang phòng bên cạnh, đó là một thư phòng còn lớn hơn, các tủ sách bằng gỗ chất đầy những loại sách trông còn rất mới.

Trên một chiếc bàn dài có đặt một cuốn sách dày cộp, tựa đề là "Vì Sao Bạn Không Thể Ngưng Tụ Đấu Khí: Bí Mật Kinh Thiên Về Sự Tương Thích Thuộc Tính".

Tô Trừng: "..."

Tô Trừng giơ tay lên, luồng khí bên tay cô từ từ hội tụ, ngưng kết thành một lưỡi dao gió màu xanh.

Cô tiện tay ném lưỡi dao gió ra ngoài cửa sổ.

Rắc!