Chương 31: Đừng gọi bậy

Nghe vậy, bàn tay cầm kim châm của Tôn đại phu khựng lại, khuyên nhủ: “Chủ thượng, Cố nương tử thân thể yếu ớt, vừa mới khỏi bệnh nặng, hay là đợi thêm một chút, để phòng Cố nương tử không chịu nổi dược tính, công sức đổ sông đổ biển.”

“Tôn thúc, ngươi đã vượt quá quy củ rồi.” Vệ Hủ thu lại nụ cười, vẻ mặt nghiêm nghị: “Nhớ kỹ, sau này đừng có đồng cảm với người sắp chết, càng không được dạy nàng ta cách lấy lòng ta.”

Tôn đại phu thu lại kim châm, một gối quỳ xuống đất hành quân lễ: “Thuộc hạ ghi nhớ.”

Ngập ngừng một lát, rồi lí nhí nói: “Chỉ là thuộc hạ nhìn thấy Cố nương tử, luôn không kìm được mà nhớ đến Bảo Châu, nếu Bảo Châu còn sống…”

Vệ Hủ ngắt lời, nhắc nhở hắn: “Tôn thúc, Bảo Châu đã mất rồi.”

“Thuộc hạ nhớ.” Tôn đại phu nghẹn ngào: “Bảo Châu mất năm Khánh Lịch thứ hai mươi ba, chủ thượng tốt bụng, đã thay ta chôn cất con gái.”

Tóc mai Tôn đại phu đã điểm bạc, khóe mắt ngấn lệ, Vệ Hủ tuy không thích tính cách do dự, thiếu quyết đoán, lòng dạ đàn bà của ông, nhưng cũng không nỡ trách mắng, phất tay cho ông lui ra.

Hắn ngồi một mình rất lâu, đợi đến khi rượu đã tỉnh hơn một chút, liền gọi Quách Hằng đến, hỏi tình hình sau khi Tôn đại phu trở về.

Quách Hằng nói sau khi Tôn đại phu trở về đã gặp Từ nương tử, Từ nương tử vẫn chưa nghỉ ngơi, trông như đã đợi Tôn đại phu rất lâu, sau đó Tôn đại phu cũng không còn quá đau buồn nữa.

Vệ Hủ im lặng một lát, rồi lại hỏi: “Từ thị bao nhiêu tuổi?”

Quách Hằng đáp: “Thưa chủ thượng, Từ nương tử năm nay mười sáu tuổi.”

Mười sáu tuổi, thật là trùng hợp, lại thật là nan giải.

Vệ Hủ nắm tay chống lên trán: “Nàng ta tên gì?”

“Tên là Diệu Nghi, chữ Diệu trong thần diệu, chữ Nghi trong tương nghi.”

Nói như vậy, cái tên Cố Yểu, Cố là họ mẹ, chữ Yểu hẳn là tên ở nhà của nàng.

Từ Diệu Nghi không những có dung mạo xinh đẹp, mà còn gặp may mắn, Tôn đại phu vậy mà lại muốn cứu nàng.

Chập tối hôm sau, Triệu Thừa Quân đúng hẹn đến, yến tiệc không lớn lắm, chỉ mời một mình Vệ Hủ khó tránh khỏi cảm giác lạnh lẽo, để tránh nhàm chán, hắn đặc biệt mang đến năm mỹ nhân, mỗi người một vẻ, tha hồ lựa chọn.

Hắn biết Vệ Hủ bình thường không mấy gần gũi nữ sắc, cũng chưa từng nghe nói phủ Trấn Bắc Hầu nuôi dưỡng cơ thϊếp, nhưng hiện nay sắp làm chuyện lớn, không thể để xảy ra sai sót, đợi đến ngày hắn lên ngôi hoàng đế, càng phải lôi kéo vị trọng thần này.

Nếu đã như vậy, chi bằng sớm gửi đến một vài nữ nhân mà Vệ Hủ vừa mắt, một là giúp hắn thổi thêm chút gió bên gối, hai là, có thể ngầm dò la tin tức của phủ Trấn Bắc Hầu, để phòng Vệ Hủ nảy sinh ý đồ khác.

Mỹ nhân uyển chuyển múa lượn, áo lụa mỏng manh ẩn hiện, khêu gợi trí tưởng tượng, vậy mà Vệ Hủ vẫn ngồi vững như bàn thạch, không hề để mắt đến một chút nào.

Triệu Thừa Quân lại không hề rảnh rỗi, một tay ôm một mỹ nhân, tay kia ra hiệu cho Nguyệt Cơ đứng đầu.

Nguyệt Cơ hiểu ý, theo nhịp trống xoay người, bước sen nhẹ nhàng đến trước mặt Vệ Hủ, ngoan ngoãn dâng rượu: “Xin lang quân nếm thử.”

Lang quân? Cách xưng hô này bất ngờ gọi lại tâm trí hắn, sắc mặt Vệ Hủ trầm xuống, nhưng không hề nhận lấy chén rượu.

Nguyệt Cơ hơi kinh ngạc, rồi lập tức nở một nụ cười dịu dàng quyến rũ, làm bộ muốn dựa vào người Vệ Hủ: “Hay là, để thϊếp mời lang quân uống.”

Vệ Hủ khẽ cúi mắt, ánh mắt sắc lạnh.

Ngay sau đó, Nguyệt Cơ giả vờ đứng không vững, làm đổ rượu ngon lên người đàn ông.

“Thϊếp đáng chết, để thϊếp lau giúp lang quân.”

Mỹ nhân quỳ trước mặt, mười đầu ngón tay sơn đỏ sắp chạm vào áo bào của hắn, đáy mắt Vệ Hủ thoáng qua vẻ tàn nhẫn, sát khí nổi lên.

Triệu Thừa Quân kịp thời quát mắng: “Đồ ngu! Còn không mau cút đi!”

Nguyệt Cơ chợt tỉnh ngộ, quỳ xuống hành lễ, run rẩy lui ra ngoài.

Triệu Thừa Quân buông thị thϊếp ra, ngồi thẳng người: “Ta dạy dỗ không nghiêm làm trò cười, Ngũ gia lượng thứ.”