"Da thịt trắng nõn mềm mịn như vậy, mặc tù phục mà còn đẹp đến mức này, chẳng biết bao nhiêu nam nhân thèm muốn…"
"Đường đi lưu đày khổ cực lắm đấy."
"Hay là mỹ nhân ngoan ngoãn một chút, gọi một tiếng Lãm Châu ca ca, từ nay theo đại tướng quân chúng ta chẳng phải tốt hơn sao?"
Hiển nhiên xưa nay đám tướng sĩ này nói năng luôn không kiêng kỵ, mà Giang Lãm Châu cũng chẳng hề ngăn cấm.
Hơn nữa, những lời này trong mắt bọn họ cũng không hẳn là xúc phạm.
Dù nàng từng là thiên chi kiêu nữ, quyền quý tột bậc, nhưng kinh thành chưa bao giờ thiếu những gia tộc hiển hách. Vinh hoa phú quý một thời, chỉ cần bước nhầm một bước liền có thể rơi xuống vực sâu, từ đó khó lòng ngoi lên.
Nữ tử bị lưu đày, nhất là nữ tử có nhan sắc diễm lệ thì kết cục không ngoài hai con đường:
Một là bị sung làm quân kỹ.
Hai là bị bắt đi lao dịch khổ sai.
Nếu không có quyền thế che chở, tiền bạc thông lộ thì e rằng còn chưa đến đất lưu đày đã phải đoạn mệnh trên đường.
Xét như vậy, bám vào đại tướng quân chẳng phải cũng là một con đường sống à?
Làm hoàng phi đường đường chính chính tất nhiên là không thể, nhưng nếu làm thϊếp thất, thông phòng hay ngoại thất của đại tướng quân thì vẫn có thể hưởng một đời an nhàn, vinh hoa. Cần gì phải chịu khổ như thế này?
Mấy câu qua lại, lời lẽ càng lúc càng quá đáng.
"Bao nhiêu tuổi rồi? Quý tính đại danh là gì? Đã tới tuổi cập kê chưa? Đã từng gả cho người khác chưa?"
"Chậc, thật đáng tiếc."
"Nếu đây là nữ nhân của lão tử thì chắc ta có mơ cũng phải cười tỉnh."
Chữ "tỉnh" còn chưa kịp thốt ra thì hai tên vừa nói lập tức bị một nhát trường kích quét ngang, lực đạo mạnh mẽ khiến cả hai phun máu tại chỗ, ngã nhào khỏi lưng ngựa.
Đám binh sĩ sững sờ kinh hãi, đồng loạt ngẩng đầu nhìn, người ra tay chính là đại tướng quân của bọn họ!
Mọi người thoáng chốc cứng đờ, ngỡ ngàng nhìn nhau, không ai dám mở miệng thêm nửa lời.
Có người lập tức nhảy xuống đỡ hai kẻ bị thương, những con ngựa còn lại cũng lùi lại phía sau không dám tiến thêm nữa.
Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa rơi.
Một hồi lâu sau.
"Cầu xin ta."
Giang Lãm Châu nói: "Cầu xin ta, có lẽ ta sẽ cân nhắc… mua tỷ tỷ về làm một thϊếp thất."
Còn về những người khác của Tiết gia, một kẻ từ nhỏ bị khinh như chó, một đứa nhỏ ti tiện sớm đã quen nhìn nhân tình ấm lạnh, lăn lộn giữa bùn đất. Đừng mong hắn có lòng tốt mà buông tha.
Mưa đã sớm thấm ướt tù phục, lạnh lẽo, dính chặt vào thân thể, vô cùng khó chịu.
Người nam nhân đứng trên cao, trường kích lạnh lẽo trong tay, áo giáp nặng nề phủ kín, sau lưng là đội kỵ binh sắt thép mang mùi máu tanh và sát khí nồng đậm. Hóa ra một khi đã mất đi quyền thế che chở, đối mặt với những kẻ này thì nỗi sợ hãi sẽ chân thực đến mức như bị người lột sạch quần áo, phơi bày toàn thân trong giá lạnh, run rẩy không nơi nương tựa.