Chương 8: Mỹ nhân đừng sợ

Cuối cùng khiến mẫu thân Tiết Yểu Yêu tuyệt vọng, mang bệnh triền miên.

Năm ấy Tiết Yểu Yêu mới sáu tuổi, đã hận cặp mẫu tử kia thấu xương.

Một cô bé nhỏ xíu không khuyên nổi phụ thân, lại nghe phụ thân nói “nam nhân tam thê tứ thϊếp chẳng có gì lạ” nên bao nhiêu oán hận đều đổ dồn hết lên Giang thị và đứa con của bà.

Là bảo bối được Tiết lão quốc công yêu thương nhất nên thuở nhỏ Tiết Yểu Yêu đúng là được ngậm thìa vàng từ khi sinh ra. Nô bộc hầu hạ thành đàn, ra cửa ngay cả chó cũng phải tránh đường.

Một tiểu bá vương ương ngạnh muốn dằn mặt một tiểu thϊếp nửa đường chen ngang cùng một đứa con hoang không rõ lai lịch thì tự nhiên là có cả trăm ngàn thủ đoạn.

Tiết phụ có thể bảo vệ họ nhất thời nhưng lại không thể bảo vệ cả đời, huống hồ ông thường xuyên không ở trong kinh.

Thế nên chỉ trong vòng hai năm mà Giang thị đã bị hành hạ đến nửa sống nửa chết. Giang Lãm Châu càng thê thảm, bị chà đạp nhục mạ vô số lần, cuối cùng bị đuổi khỏi Tiết phủ cùng với mẹ mình, chẳng khác nào chó hoang bị xua đuổi.

Nếu hỏi ai hận ai sâu hơn một chút.

Chỉ sợ so với nàng thì Giang Lãm Châu còn hận nhiều hơn gấp bội.

"Ngươi muốn thế nào?" Không để ý tới đầu mũi trường kích sắc lạnh, ánh bạc lóe lên rợn người, Tiết Yểu Yêu bất ngờ hất mạnh nó sang một bên, ánh mắt giận dữ nhìn thẳng, nhưng thân thể lại khẽ run rẩy không kiềm được.

Rơi vào mắt những kẻ đứng xem thì cảnh ấy tựa như một đóa hoa lộng lẫy nhưng tàn phai, vốn nhuốm vẻ lụi tàn và tuyệt vọng, dường như không chịu nổi bất kỳ tổn thương nào nữa. Ấy vậy mà khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt vị đại tướng quân của họ, trong mắt nàng lại bùng lên sức sống và lửa giận mãnh liệt.

"Tỷ tỷ đoán xem ta muốn thế nào?"

Sợi tóc trước trán nhỏ nước mưa, bộ huyền giáp trên người hắn sớm đã ướt đẫm. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, cong thành một đường cung vừa tà mị vừa khinh miệt. Tựa như đang cười nhưng đôi mày và ánh mắt của hắn lại lạnh lẽo, sắc bén, trong đáy mắt không có nổi một tia ý cười.

Xe tù, tù phục, quan quân áp giải, người già yếu bệnh tật.

Chỉ một cảnh này, chẳng cần ai giải thích thì cũng đủ thấy rõ một hồi biến cố, Tiết gia đã sụp đổ.

Vị hôn phu thái tử của nàng cuối cùng cũng không thể bảo vệ được nàng.

Đáng tiếc thay, trước khi hắn kịp đích thân ra tay thì nàng đã sa sút thành bộ dạng này.

Kỵ binh phóng ngựa cuốn theo bụi mù. Đám tướng sĩ chưa rõ nguyên do, nhưng thấy Giang Lãm Châu cố ý làm khó liền lập tức bừng bừng khí thế, bảy tám người thúc ngựa tiến lên, khoanh thành một vòng chặt chẽ, tựa thợ săn bao vây con mồi, nhanh chóng vây kín xe tù tàn tạ.

"Mỹ nhân đừng sợ chứ."

Những binh lính đóng quân nhiều năm nơi biên ải bắc cương sao có thể so được với văn nhân kinh thành ôn nhã lễ độ, lời lẽ thô lỗ, trắng trợn: "Đại tướng quân của chúng ta lại chẳng ăn thịt người, sao mắt đã đỏ thế kia?"