Chương 7: Ta nên gọi thế nào mới phải đây

Ánh mắt Giang Lãm Châu nhìn dọc theo thân hình nàng, dây dưa như quấn chặt lấy nàng.

Cuối cùng, trường kích trong tay hắn khựng lại rồi nâng lên, dừng hẳn, nhẹ nhàng mà vô cùng lơ đễnh khêu lấy cái cằm trắng như tuyết của thiếu nữ: "Lâu rồi không gặp."

Hắn nheo mắt, tầm nhìn như chậm rãi càn quét khuôn mặt nàng một cách trắng trợn không chút kiêng dè. Một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo, sắc bén, lại mang theo ba phần mê hoặc, như muốn xuyên thủng ra một cái lỗ trên người nàng.

Ngươi là ai, ngươi muốn làm gì? Hai câu này cứ mắc kẹt nơi cổ họng Tiết Yểu Yêu, môi nàng run rẩy hé mở, nhưng chưa kịp thốt thành lời thì hắn đã tháo bỏ chiến giáp che đầu.

Cùng lúc ấy, sắc mặt thiếu nữ đột ngột biến đổi.

Có vẻ rất hài lòng với phản ứng đó, khóe môi Giang Lãm Châu khẽ nhếch lên, giọng hắn lãnh đạm vừa như trêu chọc lại vừa như nghiền nát: "Thái tử phi? Chị dâu? Hay là tỷ tỷ?"

"Ta nên gọi thế nào mới phải đây."

Nghe thoáng qua thì giọng điệu hắn đầy vẻ ác ý, châm biếm, ngang ngược tột cùng. Giọng điệu xa lạ đến mức khiến Diêu phó tướng cùng mấy đồng liêu bên cạnh liếc nhau, đồng loạt ngơ ngác, chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mưa vẫn rơi xối xả.

Không còn mặt nạ che chắn, trong đáy mắt Tiết Yểu Yêu phản chiếu khuôn mặt một nam nhân cực kỳ trẻ tuổi, đường nét ngũ quan sắc sảo, xương gò má và đường viền hàm đều cắt gọt rõ rệt, mày mắt sâu xa, khí thế bức người. Cái đẹp ấy vừa lạnh lùng vừa mãnh liệt, mang đến một cú sốc thị giác khiến người nhìn không kịp hoàn hồn.

Tuấn tú đến mức khiến người ta không cách nào dời mắt.

Đủ để bất kỳ nữ tử nào thoáng nhìn thôi cũng phải tim đập loạn nhịp, thần hồn điên đảo.

Nhưng nếu bảo Tiết Yểu Yêu phải hình dung cảm nhận của mình thì nàng sẽ nói rằng. Nếu một ngày nàng gặp biến cố, đi tới con đường cùng, chẳng còn đường lui, khẩn cầu thần không linh, quỳ cầu phật chẳng ứng.

Thì thà nàng đi cầu một người xa lạ, một tên ăn mày ven đường, thậm chí một con chó đi ngang.

Chứ tuyệt đối, tuyệt đối không bao giờ nàng cầu xin Giang Lãm Châu.

Chính xác hơn thì bây giờ nên gọi hắn là Phó Lãm Châu.

Chữ Phó kia là họ của hoàng tộc.

Trước khi thân phận thay đổi, trở thành hoàng tử Đại Chu thì Giang Lãm Châu vốn theo họ mẹ, mang họ Giang.

Mười lăm năm trước, chính hắn và mẫu thân hắn là Giang thị xuất hiện khiến tính tình Tiết phụ thay đổi hoàn toàn.

Người nam nhân vốn yêu thê như mạng, nâng niu như ngọc, từng hứa cả đời không nạp thϊếp… lại có một ngày bỗng đem về một cặp mẫu tử, đứng trước mặt mẫu thân của Tiết Yểu Yêu mà nói ông định nạp Giang thị làm thϊếp, thậm chí chẳng ngại chuyện bà ấy mang theo một nhi tử không rõ phụ thân.

Phải bị mê hoặc đến mức nào mới cam lòng nuôi con cho kẻ khác?

Sự xuất hiện của cặp mẫu tử ấy năm đó đã gây nên một cơn sóng dữ trong phủ Tiết gia.