Chương 6: Chính là người đẹp nhất kia

Lúc ấy Tiết Yểu Yêu chìm đắm trong niềm vui chờ ngày xuất giá, tất cả tâm tư đều đặt ở Đông Cung.

Nàng chẳng mấy bận tâm đến tin tức kia.

Nhưng giờ khắc này.

Nàng chỉ mong bất kể gặp ai thì cũng đừng là người đó.

"Tham kiến Bắc Cảnh Vương."

Không màng mặt đất lầy lội, Cao Thái Lương vội vàng nhảy xuống ngựa quỳ rạp chào hỏi.

Tuấn mã trước mặt còn đang phì phò thở dốc.

Kỵ binh theo sau, mỗi người đều mang dáng vẻ oai phong bất phàm, tỏa ra khí thế bức người.

Có lẽ là để tránh mưa gió nên bọn họ đều đội giáp che mặt, không thấy rõ dung mạo, nhưng sát khí lạnh lẽo bao trùm toàn thân.

Đặc biệt là người đứng đầu.

Hắn khoác huyền giáp kim lân, cưỡi bạch mã, phong thái hiên ngang, toát lên một sự cao ngạo trời sinh.

Sau tấm mặt nạ bảo hộ là đôi mắt phượng hẹp dài tối đen như vực sâu, bị bóng mưa phủ mờ, sâu thẳm đến mức không thấy đáy.

Ánh mắt đó lạnh lùng quét qua mọi vật, tựa như không vướng bận điều gì trên thế gian này.

Chỉ một cái liếc mắt là Cao Thái Lương đã lạnh toát sống lưng, không khỏi nơm nớp lo sợ: "Không biết vương gia có gì chỉ giáo?"

Không ai đáp lời.

Cao Thái Lương ngẩn người.

Ngay cả Diêu phó tướng cũng kinh ngạc.

"Đại tướng quân, vì sao lại dừng lại?" Diêu phó tướng không hiểu nổi tại sao Giang Lãm Châu lại đột nhiên ghìm cương, thậm chí còn quay đầu ngựa trở lại.

Hắn càng không hiểu nổi vì sao ngay lúc này Giang Lãm Châu lại bất ngờ giật lấy trường kích trong tay hắn.

Rồi sau đó trường kích xoay tròn, nhẹ nhàng đâm về phía trước.

Chỉ một cú chạm.

Xe tù không chịu nổi lực đạo, trong khoảnh khắc liền sụp đổ tan tành.

Cùng lúc đó thiếu nữ bên trong kinh hoàng run rẩy, còn đám nha dịch bên ngoài cũng nhất loạt quỳ rạp xuống đất.

Giang Lãm Châu hờ hững mở miệng: "Biết người kia là ai không, ở đằng trước, người đẹp nhất kia?"

Lời này vừa được nói ra thì đội quân đang dừng chân bên đường lập tức xôn xao.

Giọng người nam nhân trầm thấp, khàn khàn, lười nhác mà tùy ý, như dòng nước lạnh dưới suối ngầm va chạm vào nhau, trầm lắng đến mức thấm vào tận xương tủy. Ý hắn chỉ đương nhiên là nhắm về phía Tiết Yểu Yêu.

Xe tù không lớn, làm bằng gỗ sam chịu ăn mòn.

Một chiếc xe riêng nhiều nhất chỉ có thể chứa năm người.

Giờ đây nắp xe và thành chắn đều bị tháo bỏ, năm người già yếu bệnh tật hoàn toàn phơi mình dưới màn mưa tầm tã. Trong những cỗ xe còn lại, các nữ quyến của Tiết gia cũng đều như chim sợ cành cong, run rẩy không dám thở mạnh.

Đập vào mắt là một mảnh trắng xóa, tinh khiết như tuyết.

Trắng đến mức khiến người ta sinh lòng hủy hoại, muốn dùng những nét mực đậm đặc tô lên đó một vệt nặng nề.

Cùng với đó là sắc đỏ chói mắt, đỏ đến rợn người.

Đó là máu từ mắt cá chân trắng nõn của thiếu nữ bị cùm sắt mài rách, hòa vào nước mưa, nhợt nhạt mà chói lóa.

Toàn thân nàng căng cứng, cảnh giác và phòng bị, run rẩy mà co mình lại. Nhưng dù run rẩy thì bản năng vẫn khiến nàng chắn phía trước, bảo vệ cho Tiết lão phu nhân, chị dâu mình và hai đứa cháu nhỏ Đồng Đồng và Nguyên Lăng.