Một mình nàng đương nhiên không cầm hết nhiều thứ như vậy, cũng không thể mang đi được.
Tất cả đều do ma ma Tân sắp xếp tìm kiếm và bảo các nha hoàn cùng mang đến.
Không phải là muốn làm khó nàng, muốn ra oai với nàng sao.
Dù hắn muốn nóng bao nhiêu, muốn thêm gì vào trà, nóng hay lạnh, đắng hay nhạt đều không làm khó được nàng.
"Điện hạ, xin mời dùng trà."
Chẳng mấy chốc, chén trà thiếu nữ dâng lên là trà vừa nấu xong.
Trước đó ma ma Tân đã nói: "Điện hạ thường thích trà nóng tám phần."
Cái gọi là "nóng tám phần", Tiết Yểu Yêu không thể quan sát được.
Tất cả đều nhờ vào A Dần chỉ điểm bên cạnh.
Đưa tay ra nhận lấy, Giang Lãm Châu lại uống một ngụm: "Nóng quá, đổi."
Quả nhiên.
Không hề bất ngờ.
Thiếu nữ ngước mắt nhìn hắn một cái, đúng lúc Giang Lãm Châu cũng đang nhìn nàng.
Ánh mắt hai người chạm nhau rồi nhanh chóng tách ra.
Trước đó đã nói rồi, mùa hè ở Dương Đô không oi bức. Nhưng sau khi lò lửa nhỏ cháy lên, lại rất nóng. Tiết Yểu Yêu vén váy ngồi xổm một bên, trong tay cầm một chiếc quạt mo nhỏ nhẹ nhàng quạt cho lò, thể hiện sự tự thân tự lực.
Lửa liếʍ nhẹ dưới đáy ấm, nước dần dần nóng lên.
Cho lượng trà vừa đủ vào, nhìn chúng cuộn tròn trong nước, bung nở, màu nước từ từ sậm lại, hương trà cũng theo đó mà bay lên nghi ngút.
Đợi A Dần gật đầu ra hiệu đã được thì Tiết Yểu Yêu mới đứng dậy.
Gió thổi lá cây xào xạc.
Ánh nắng xuyên qua mái hiên, chiếu vào những giọt mồ hôi li ti trên trán nàng.
Đúng lúc này, "suỵt" một tiếng, thiếu nữ nhanh chóng rụt tay lại.
"Sao vậy?"
A Dần là người phản ứng nhanh nhất: "Có phải bị bỏng ở đâu rồi không?"
Thấy đầu ngón tay thiếu nữ trắng nõn, làm việc lại cực kỳ vụng về, A Dần đoán rằng trước đây nhất định là nàng được nuông chiều, mười ngón tay không dính nước xuân, bèn chủ động đề nghị: "Hay là cô nương sang bên cạnh nghỉ ngơi để nô tỳ làm cho?"
"Không sao đâu."
Thiếu nữ lắc đầu: "Một chút bất cẩn nhỏ thôi, không sao đâu mà."
Tâm trạng của Giang Lãm Châu không khó để hiểu.
Thuở nhỏ hắn đã phải chịu đựng quá nhiều khổ cực ở Tiết gia, ví như bị quản gia quất roi đến rách da, ví như phải quỳ bò dưới đất, bị những tên nô bộc của nàng thay phiên nhau cưỡi như cưỡi ngựa.
Vị tiểu quận chúa lúc ấy cũng còn nhỏ, mơ hồ cảm thấy như vậy là không đúng, không tốt. Nhưng thù hận đã kết, đương nhiên tiểu quận chúa cũng không thể hạ thấp mình để ra tay giúp đỡ hắn hay nói nửa lời tốt đẹp.
Và những tên nô bộc kia dám ngang nhiên làm nhục Giang Lãm Châu chẳng qua là vì đại tiểu thư Tiết gia được Tiết lão quốc công cưng chiều trong lòng bàn tay đã dẫn đầu không ưa "đứa nghiệt chủng" đó.
Một lúc sau.
Gạt mồ hôi trên trán, Tiết Yểu Yêu lại một lần nữa dâng một chén trà nóng đến trước mặt Giang Lãm Châu rồi hơi cúi người, giọng nói cung kính, lặp lại câu nói đã nói không dưới một lần: "Điện hạ, xin mời ngài dùng trà."