Chương 45

Sau khi điện hạ nghe xong câu nói "ta là nữ nhân của điện hạ các người" cũng không phủ nhận, không phản bác tức là đã ngầm thừa nhận.

Hầu hạ nàng như một vị chủ tử thì chắc chắn không sai.

Vì vậy, cuối cùng ma ma Tân không thực sự để Tiết Yểu Yêu bưng trà rót nước, mà đích thân pha trà, đặt vào khay để Thủy Thanh bưng, lại để Thủy Bích che ô cho nàng.

"Tiết cô nương mới đến, chưa quen với vương phủ, A Dần đi trước dẫn đường."

Thật là chu đáo và cẩn thận.

Tiết Yểu Yêu nhận lấy, không thể nói là có chút hổ thẹn. Mà là với tư cách một người đang cầu xin, để duy trì sự cân bằng nào đó thì nhất định phải có sự trả giá.

Huống hồ đây mới chỉ là bắt đầu, chỉ là dâng trà nước mà thôi.

"Để ta tự làm đi."

Thiếu nữ đưa tay nhận lấy khay: "Đa tạ ma ma đã tận tâm chăm sóc."

So với kinh đô ở phương Nam thì khí hậu Dương đô khô ráo hơn.

Tiết Yểu Yêu không biết rằng trong thời gian hôn mê, nàng đã chảy máu cam hai lần.

Lúc này là cuối tháng sáu, nếu ở kinh thành thì người ta đi lại vài bước ngoài trời đã mồ hôi đầm đìa, không khí nóng bức và ngột ngạt.

Nhưng ở Dương Đô, người ta không cảm thấy quá nóng dưới ánh nắng mặt trời mà chỉ cảm thấy nắng gắt. May mà sau khi tắm vào buổi sáng, các nha hoàn đã thoa lên người nàng hương lộ ẩm ướt, giờ lại có ô che nắng nên Tiết Yểu Yêu không cảm thấy khó chịu lắm.

Chỉ là vương phủ Bắc Cảnh quá lớn.

Tường cao hào sâu, mái cong bay vυ"t, khắp nơi đều hùng vĩ và tao nhã.

Nhưng toàn bộ vương phủ lại mang lại cho người ta một cảm giác lạnh lẽo, trầm lặng khó tả.

Đến diễn võ trường phải mất gần hai khắc đồng hồ. Bước ra từ một tán cây sum suê, thiếu nữ không vội tiến lên mà lấy tay che trán nhìn ra xa.

"Có chuyện gì sao?"

A Dần quay đầu lại, Thủy Thanh, Thủy Bích cũng nhìn chằm chằm vào nàng.

Trên trường võ, không có bóng dáng Giang Lãm Châu. Mà là một nhóm lính vệ giáp đen đang tập huấn, mỗi người cầm một cây cung dài, mũi tên nhắm thẳng vào bức tường bia cao lớn dưới ánh mặt trời.

Ánh mắt lại chuyển, Tiết Yểu Yêu nhìn thấy một đình dài khuất bóng.

Trong đình có một chiếc ghế tròn bằng gỗ mun, trên ghế có một bóng người áo đen tựa vào. Bên cạnh có hai người nam nhân, là Tiêu Túc và Huyền Luân, những người nàng đã gặp năm ngày trước nhưng không biết tên.

"Không có gì, dẫn đường đi."

Thiếu nữ một thân lấp lánh, mỗi bước đi, tà váy gấm thêu kim tuyến mềm mại gợn sóng như nước, bay phấp phới trong gió, càng lúc càng gần đình dài.

Tiêu Túc và Huyền Luân nhận thấy động tĩnh liền đồng loạt quay đầu lại.

Thấy nàng bưng trà nước, Huyền Luân hơi cúi người ghé vào tai Giang Lãm Châu nói gì đó.

Nam nhân nghe xong nhưng lại không quay đầu.

Tiết Yểu Yêu khẽ nén lại hơi thở, rồi từ từ thở ra, cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, nàng mới bước lên bậc thang của đình dài.