Chương 41

Cuối cùng ý thức cũng trở nên minh mẫn.

Đã là một buổi sáng của năm ngày sau.

Đập vào mắt không phải là tấm rèm lấp lánh quen thuộc của nàng, cũng không phải là những quán trọ trên đường lưu đày, mà là màu đen thuần túy, trần màn màu đen.

Trong cơn mơ màng, nàng không biết hôm nay là ngày nào, cũng không biết mình đang ở đâu.

Tiết Yểu Yêu theo bản năng thì thầm một tiếng: "Nước."

Không ai đáp lại, nàng nghiêng đầu, dưới ánh ban mai lọt qua cửa sổ, loáng thoáng nhìn thấy một tiểu nha hoàn đang ngủ gật, gương mặt rất lạ lẫm.

Ý thức dần quay trở lại, ký ức dần dần sống dậy.

Trước khi hôn mê, nàng đang hôn môi với Giang Lãm Châu.

Vậy lúc này mình nên ở trong vương phủ Bắc Cảnh? Nhận ra điều này, Tiết Yểu Yêu vươn tay kéo tay áo tiểu nha hoàn, lực rất nhẹ.

Tiểu nha hoàn là một trong số những người thay nhau trực đêm và túc trực bên giường. Khi bị kéo tay áo tỉnh dậy, đối diện với đôi mắt mờ ảo của thiếu nữ trên giường, nàng ấy giật mình, suýt làm đổ cả bát canh trên tay.

"Cô, cô nương tỉnh rồi!"

Không đợi Tiết Yểu Yêu trả lời, tiểu nha hoàn hoảng hốt đứng dậy chạy ra ngoài: "Tỉnh rồi, tỉnh rồi, cô nương tỉnh rồi! Mau đi báo cho ma ma Tân, cô nương tỉnh lại rồi!"

*

"Năm ngày rồi, tròn năm ngày rồi đó."

"Nào, lão nô đỡ cô nương, người uống ngụm nước cho đỡ khô họng."

Ma ma Tân đến tẩm điện, trên tay bưng một chiếc khay, trên khay có một bát cháo thuốc mới sắc từ sáng sớm và một bát canh nóng.

Suốt năm ngày qua, Tiết Yểu Yêu sống sót nhờ những bát cháo thuốc này, cũng nhờ các nha hoàn lau rửa cơ thể cho nàng hết lần này đến lần khác, thay phiên nhau trực đêm nên khi tỉnh lại nàng mới sạch sẽ, không bị dính đầy mồ hôi.

Nước ấm trôi xuống cổ họng từng chút một thấm vào dạ dày.

Cuối cùng Tiết Yểu Yêu cũng cảm nhận được sự sống.

Có lẽ nhận ra sự nghi ngờ trong mắt nàng, ma ma Tân giới thiệu: "Lão nô là quản sự của Việt Đình, phụng lệnh điện hạ chăm sóc và hầu hạ cô nương. Những tiểu nha hoàn này đều là những người hầu chu đáo nhất trong phủ, Thủy Thanh, Thủy Bích, Hoa Nguyên, Hoa Hương và cả A Dần."

Ma ma Tân chỉ từng người, giới thiệu cho Tiết Yểu Yêu.

Một lúc sau.

Thiếu nữ gật đầu, nở một nụ cười rất nhạt đầy lễ phép: "Cảm ơn các ngươi, mấy ngày nay thật sự đã làm phiền rồi."

Các nha hoàn: "Không phiền đâu ạ, đây đều là những việc nô tỳ nên làm!"

Ngồi bên giường, ma ma Tân cầm khăn lau khóe miệng cho nàng, dịu dàng nói: "Cô nương yên tâm, đã có người đi mời đại phu đến rồi, lát nữa sẽ chẩn mạch cho người. Lão nô đút người dùng cháo thuốc nhé?"

Bát cháo thuốc đựng trong bát ngọc trắng, vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Cái gọi là thuốc đắng dã tật, mùi vị tỏa ra đương nhiên cũng vô cùng khó ngửi.

Tiết Yểu Yêu tự nhìn ngó xung quanh, không hỏi thêm gì mà chỉ nói: "Cảm ơn ma ma, nhưng ta muốn tắm rửa trước có được không?"