Chương 36

Giang Lãm Châu tựa vào cửa sổ, khẽ "ừ" một tiếng.

Giọng điệu không có chút cảm xúc nào: "Bao lâu thì tỉnh?"

"Nhanh thì ngày mai, chậm thì ba đến năm ngày."

Lý đại phu đứng dậy: "Lão thần sẽ đi sắp xếp, sắc thuốc cho cô nương luôn chứ ạ?"

Lý đại phu là người dân địa phương ở Dương Đô, tên đầy đủ là Lý Thời Mạc. Năng lực không bằng ngự y của hoàng gia, nhưng cũng là một trong những cao thủ y thuật hàng đầu của toàn bộ Bắc Cảnh. Từ khi được Tiêu Túc mời về, ông và sư đệ cùng vài học trò mang theo đồ nghề y thuật vẫn luôn làm việc ở Đông Các.

"Người của ngươi, chỉ cần để lại một người ở Đông Các, những người còn lại đều đến Việt Đình ở tạm, mọi việc cứ giao cho Tân ma ma, cho đến khi nàng ấy hồi phục hoàn toàn."

"Nàng ấy" này dĩ nhiên là chỉ người đang nằm trên giường.

Nói xong. Giọng nam nhân cực kỳ nhạt nhẽo: "Ra ngoài."

Sa Châu cách Dương Đô ngàn dặm.

Có Mục Xuyên mang theo "đoàn thương nhân" ở lại đó, Mục Ngôn không lo lắng lắm.

Nhưng xét đến việc Tiết cô nương đã nôn nóng như lửa đốt suốt cả chặng đường, lại đặt mình vào hoàn cảnh của nàng, sau khi Mục Ngôn nhận được sự cho phép của Giang Lãm Châu cùng với lệnh bài do Tiêu Túc chuyển giao, vẫn lập tức đến quân doanh điều động nhân lực, đêm đó đi về phía Nam.

Về phía vương phủ.

Dưới sự giám sát của Tân ma ma, Lý đại phu và đội ngũ của mình đi xuống chuẩn bị dược liệu, sắc thuốc, toàn bộ quá trình dù có nhanh đến mấy cũng cần một khoảng thời gian nhất định.

Tiệc mừng công ở Lan Đài vẫn diễn ra như thường lệ dưới sự trấn an của Huyền Luân.

Tĩnh lặng nhất không gì khác ngoài tẩm điện của Việt Đình.

Tiết Yểu Yêu bất tỉnh nằm trên giường, mái tóc đen trải dài ra, thỉnh thoảng có gió đêm thổi qua làm những tấm rèm trong điện và tà váy trắng tinh trên người nàng khẽ gợn sóng.

Bên dưới lớp sóng gợn là đôi mắt cá chân trắng nõn lộ ra ngoài, da thịt như tuyết trắng không tì vết, nhưng lại bị xiềng xích và còng cùm để lại dấu vết.

Nàng không hay biết trong bóng tối có một người đang dựa vào bậu cửa sổ, cứ lặng lẽ như vậy, không ngừng nhìn chằm chằm vào nàng.

Đó chính là Giang Lãm Châu.

Ánh trăng như dải lụa đổ xuống, phủ một bóng tối lên vai và lưng hắn.

Hắn không đến gần, cũng không lên tiếng.

Chỉ lặng lẽ quan sát nàng.

Thời gian từ hiện tại lùi về thời niên thiếu, rồi trở lại thời thơ ấu xa xưa.

Nếu không phải ba năm trước mẫu hậu của Phó Đình Uyên qua đời, Phó Đình Uyên phải tuân thủ quy tắc chịu tang thì lúc này nữ nhân đang nằm trên giường hắn e rằng đã là thái tử phi đông cung.

Hắn nhớ lại lần tái ngộ trên con đường đi tới hoàng thành năm mười sáu tuổi, khi ấy ánh hoàng hôn rực rỡ, Phó Đình Uyên giới thiệu với hắn: Đây là tẩu tẩu tương lai của đệ.

Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nụ cười trên gương mặt nàng. Đặc biệt là khi đối diện với Phó Đình Uyên, giọng nói của nàng mềm mại, ngọt ngào như đang làm nũng.