Liệu có chết không toàn thây?
Hay bị chém đầu?
Nhưng thật không ngờ.
Sau một khoảnh khắc im lặng, nam nhân nhíu mày, bế ngang nữ tử trong lòng lên. Dưới ánh mắt dõi theo của vô số người ở Lan Đài, hắn trực tiếp đứng dậy bước xuống bậc thang, sải bước đi thẳng ra ngoài điện.
Tiêu Túc và Huyền Luân lại nhìn nhau.
Huyền Luân tự nguyện ở lại giải quyết hậu quả, dù sao thì tiệc mừng công mới chỉ bắt đầu. Hiện tại chủ tử đã nắm toàn quyền quân chính của Cửu Châu phía Bắc, so với vị trí đại tướng quân trước kia thì hắn đã có thêm phần "nhân tình thế thái", cần phải giữ thể diện khi cần.
Tiêu Túc và Mục Ngôn thì theo sát phía sau chạy ra.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Giang Lãm Châu trầm giọng nói hai chữ: "Đại phu."
"Vâng, điện hạ!"
Đêm hè ở Dương Đô không ẩm ướt mà hơi khô ráo so với phương Nam.
Nhìn thấy tà váy mềm mại của thiếu nữ bay lất phất dưới cánh tay nam nhân, Tiêu Túc chu đáo hỏi thêm một câu: "Thế nhưng đại phu đang ở Đông Các, thuộc hạ nên mời người đến đâu ạ?"
Vương phủ phía Bắc vốn không có đại phu riêng, phủ Hộ quân lân cận lại có rất nhiều quân y.
Nhưng từ khi nữ nhi của ân sư Giang Lãm Châu là Mạnh Tuyết Khanh ốm yếu bệnh tật đến ở tại Đông Các thì trong phủ mới có đại phu chuyên dụng túc trực hai mươi bốn giờ.
Giang Lãm Châu không dừng bước nói: "Việt Đình."
Sau khi nhận lệnh, Tiêu Túc lập tức ra hiệu cho người bên cạnh sắp xếp.
Nghe thấy hai chữ "Việt Đình", Mục Ngôn không nhịn được lại liếc nhìn Tiêu Túc, trong mắt đầy vẻ khó tin. Đồng thời lại cảm thấy bất kể lần này Tiết cô nương cầu xin điều gì thì e rằng điện hạ cũng sẽ đồng ý nhỉ?
Dù sao thì vừa nãy ở đại điện Lan Đài.
Đúng vậy, phong tục ở Đại Chu rất cởi mở, nam nữ chưa kết hôn nắm tay nhau, đi chơi cùng nhau, hay hẹn hò đi dạo vườn vào Lễ Thất Tịch, có chút tiếp xúc cơ thể đều là chuyện bình thường.
Nhưng cảnh tượng vừa rồi vẫn quá kích động, trong lòng Mục Ngôn mãi không thể bình tĩnh lại.
Chắc hẳn những người đã chứng kiến chuyện đêm nay, ai nấy đều phải mất một thời gian dài mới tiêu hóa được.
Đến Việt Đình, đi vòng qua bức tượng Kỳ Lân rồi lên bậc thang.
Dường như cuối cùng Giang Lãm Châu cũng nhớ ra điều gì, không quay đầu lại mà ra lệnh cho Tiêu Túc: "Giao lệnh bài của ta cho Mục Ngôn, để nàng đi điều động kỵ binh tinh nhuệ trong quân, còn phải làm gì thì nàng tự biết."
Mục Ngôn bị gọi tên nói: "Thuộc hạ không rõ! Điện hạ có thể nói cụ thể hơn một chút không?"
Lúc này Giang Lãm Châu mới nhận ra Mục Ngôn cũng đi theo suốt cả chặng đường.
Mục Ngôn thuộc tuýp người nhận lệnh là làm, thường sẽ không hỏi thêm gì, vì mạng sống của hai huynh muội họ đều là do Giang Lãm Châu ban tặng.
Nhưng Tiêu Túc với tư cách là tùy tùng lại cần phải thường xuyên san sẻ nỗi lo cho chủ tử. Hắn thăm dò hỏi: "Điện hạ, vụ án mưu phản của tội thần và Nghiêu thân vương có liên quan tới rất nhiều người."