Nhưng thế vẫn chưa đủ.
Giữa người với người cần có một sự trao đổi giá trị. Dù là cảm xúc, nhan sắc, du͙© vọиɠ, công danh phú quý hay tài nguyên gia tộc.
Nhưng ta không còn gì cả, Tiết Yểu Yêu nghĩ.
Nàng miễn cưỡng giữ thăng bằng cơ thể, nhân tiện đưa tay ôm lấy cổ Giang Lãm Châu, thừa lúc hắn không đề phòng mà đột ngột cạy mở môi hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, đêm yến tiệc Lan Đài xôn xao, cả đám quan lại bên dưới đều kinh ngạc.
Chiếc ly rượu Giang Lãm Châu đang cầm trên tay phải rơi xuống đất, vỡ tan thành tiếng rất giòn. Mùi rượu thoang thoảng lan tỏa.
Cả người hắn bất chợt cứng đờ lại, có một thoáng lúng túng.
Nàng rất vội.
Vô tư xâm chiếm lãnh địa của hắn.
Mềm mại đến không thể tin được, lại mang theo một vẻ dứt khoát và không còn đường lui.
Lý trí cảm thấy điều này thật hoang đường, không thể tin nổi, sao nàng lại dám?
Giang Lãm Châu theo bản năng muốn đẩy nàng ra.
Thế nhưng khi môi chạm môi, chỉ trong nháy mắt, cổ tay đã phản bội hắn, ôm lấy eo nàng và kéo nàng vào lòng.
Như một bản năng không cần học, càng như có một sợi tơ tằm cực mỏng, không biết từ đâu bắt đầu lan tràn, đến khi nhận ra thì đã khuếch tán khắp mọi ngóc ngách trên cơ thể.
Yết hầu của Giang Lãm Châu khẽ trượt lên không kiểm soát, đường quai hàm sắc lạnh rõ ràng dưới ánh đèn chập chờn, hắn nhắm mắt lại nuốt trọn sự mềm mại, ẩm ướt và hơi thở đang xâm nhập của nàng.
Thậm chí chưa được bao lâu, hắn đã chuyển từ phòng thủ sang tấn công.
Dưới ánh đèn rực rỡ, mọi thứ diễn ra quá đột ngột.
Toàn bộ buổi tiệc mừng công dần chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Tiêu Túc và Huyền Luân đứng dưới cột trụ rồng nhìn nhau, trong mắt đều đầy vẻ kinh ngạc, cảm thấy mọi thứ đều nằm ngoài dự đoán, nhưng lại dường như hợp tình hợp lý.
Toàn bộ các văn thần, võ tướng trong điện cùng với gia quyến đi kèm, người nào người nấy đều há hốc mồm kinh ngạc. Ngay cả Mục Ngôn khi bước vào cửa điện cũng bất ngờ loạng choạng.
Nhưng khung cảnh đỏ mặt trên vương tọa không kéo dài bao lâu, thân thể thiếu nữ bỗng nhiên trĩu xuống rồi trượt thẳng xuống.
Trước khi mất ý thức, hơi thở của nàng mềm mại, yếu ớt: "Đã đồng ý rồi thì không được nuốt lời, Giang Lãm Châu, bây giờ đi luôn được không?"
"Sa Châu, mấy người tổ mẫu ở Sa…"
Lời chưa dứt thì nàng đã như một con diều đứt dây.
Thần kinh căng thẳng suốt hơn một tháng của Tiết Yểu Yêu được ý chí kiên cường chống đỡ, lúc này đột nhiên hoàn toàn tan rã khi được Giang Lãm Châu bất giác đáp lại bằng môi lưỡi.
*
Như bừng tỉnh từ một giấc mơ.
Giang Lãm Châu có một thoáng ngây người.
Như thể mới nhận ra mình đang làm gì, vẻ mặt hắn trở nên khó lường, trong mắt ẩn hiện vài phần quỷ dị, lạnh lẽo như Tu La dưới địa ngục.
Không ít người đoán rằng nữ nhân này thật to gan lớn mật, dám công khai quyến rũ vương gia.
Kết cục tiếp theo sẽ là gì?