Chương 29

Lời vừa nói ra, một cảnh tượng xưa cũ lại bất chợt hiện lên trong tâm trí nàng, không đúng lúc chút nào.

Năm sáu tuổi? Hay bảy tuổi?

Không nhớ rõ nữa.

Mùa đông năm đó, tuyết rơi liên tục ở kinh đô nhiều ngày, Giang thị ở trong sân phụ bị bệnh, cụ thể bị bệnh gì, nghiêm trọng đến mức nào thì Tiết Yểu Yêu không hề bận tâm mà cũng chẳng quan tâm.

Chỉ nhớ sau đó Giang Lãm Châu nước mắt nước mũi tèm lem.

Quỳ trước sân viện của nàng, van xin hết lần này đến lần khác: "Cầu xin tỷ tỷ, cầu xin tỷ tỷ, cầu xin người, cho phép thầy thuốc đến xem a nương của ta một chút đi! Cầu xin người!"

"A nương sắp chết rồi, tỷ tỷ, tỷ tỷ."

Có một khoảnh khắc, Tiết Yểu Yêu cảm thấy mọi thứ sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp trở lại.

Có lẽ nàng nên đi theo Tào Thuận, như thế cũng có thể sống sót, nhưng sẽ trở thành cái gì? Là một trong hàng trăm con người của Tiết gia.

Về sau nàng sẽ không còn tên tuổi, hoặc thay đổi dung mạo, vĩnh viễn không còn là Tiết Yểu Yêu nữa. Đến nước đó rồi thì sống còn có ý nghĩa gì?

Trong cơn hoảng hốt, nàng bắt đầu dập đầu trước mặt Giang Lãm Châu.

Cầu người thì phải hành lễ lạy tạ, điều này không có gì sai.

Thế nhưng thân thể vừa cúi xuống thì một bàn tay lớn đã chặn ngay trước trán nàng. Giang Lãm Châu hơi dang hai chân, cúi người xuống, đôi mày sắc lạnh tiến lại gần từng tấc.

Khi đã ở cự ly gần, Tiết Yểu Yêu thấy hắn nhếch mép.

Ánh đèn chập chờn chiếu lên mặt hắn, phơi bày một vẻ thâm trầm, lạnh lùng đến gần như hung ác, hắn đột nhiên nắm lấy cổ áo nàng kéo lại gần, khiến thân nàng sấp xuống giữa hai chân hắn, một tư thế thật khó coi.

Sau đó hắn bóp chặt cằm nàng, buộc nàng phải ngước mặt lên.

Ánh mắt nam nhân nhìn nàng như thể đang dõi theo kẻ đáng hận nhất trên đời.

Hắn hỏi nàng: "Ngươi dựa vào cái gì mà nghĩ ta sẽ cứu ngươi?"

"…"

Đúng vậy, dựa vào cái gì.

Dựa vào cái gì mà nàng nghĩ hắn sẽ cứu nàng, lấy đâu ra sự tự tin và dũng khí ấy?

"Bởi vì."

Bởi vì trong trận mưa như trút nước ấy, hắn đã từng nói: Cầu xin ta, ta có thể xem xét mua tỷ tỷ về làm một tiểu thϊếp. Hoặc là bởi vì Mục Xuyên, Mục Ngôn luôn đi theo, mấy lần xông lên khi tính mạng nàng bị đe dọa. Ít nhất là vào khoảnh khắc nhận ra "người của Giang Lãm Châu đang bảo vệ ta", Tiết Yểu Yêu quả thực đã từng mơ hồ có một ý nghĩ tinh tế rằng.

"Ta nghĩ, ta nghĩ ngài đối với ta… đối với ta…"

Giang Lãm Châu: "Cái gì?"

Bàn tay chống trên đầu gối hắn, từng khớp ngón tay trắng bệch, nước mắt thiếu nữ lại tuôn rơi một lần nữa, từng giọt rơi xuống vạt áo hắn.

Nàng không thể nói ra những lời tiếp theo, bởi vì nó quá đỗi xấu hổ.

Nàng cố gắng nói một cách uyển chuyển: "Ta nguyện ý, nguyện ý làm… làm…"

"Thϊếp."

Một cơn gió thổi đến, mang theo cái nóng oi ả đặc trưng của mùa hè, tràn vào đại điện Lan Đài đang ồn ào, làm bay lọn tóc mai bên thái dương thiếu nữ.