Chương 28

“Nàng, nàng định chạy thẳng tới trước mặt điện hạ ư?”

Bước chân giẫm lên nền gạch lát ngọc, dưới ánh nhìn đủ mọi sắc thái từ hai bên khách tạ, tà váy trắng như cánh bướm vờn bay trong đêm tối. Tiết Yểu Yêu băng qua sảnh lớn, leo lên từng bậc thềm ngọc, trong tiếng “to gan!” vang lên từ ai đó, nàng một hơi chạy tới trước vương tọa.

“Phịch” một tiếng, nàng quỳ sụp xuống.

Vạt váy trắng nhiễm bụi trần.

“Giang Lãm Châu.”

Không biết từ bao giờ mà gương mặt nàng đã tràn đầy nước mắt. Khi nàng ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt đã chẳng còn một chút kiêu ngạo của thuở trước: “Cầu xin ngài hãy cứu lấy già trẻ nhà họ Tiết!”

Từ khoảnh khắc nàng xuất hiện ở cửa điện, Giang Lãm Châu liền hiểu ra vì sao người xưa nay luôn cẩn trọng như Huyền Luân lại sai người truyền tin “dâng mỹ nhân” cho hắn.

Huyền Luân và Tiêu Túc là hai kẻ giỏi nhất trong việc quan sát sắc mặt, đoán ý mà làm, gần như chưa từng sai lệch. Nếu không sao có thể gọi là “tâm phúc”?

Nực cười thay.

Bọn họ lại dựa vào đâu mà nghĩ hắn sẽ động lòng với nàng?

Khoảng khắc ánh mắt giao nhau, tiếng ồn ào trong điện dậy lên như sóng. Ai nấy đều kinh động bởi sự xuất hiện đột ngột của Tiết Yểu Yêu, càng hoảng hốt khi nàng lao thẳng tới vương tọa.

Giang Lãm Châu khẽ xoay chén rượu trong tay, phất nhẹ một cái với vị lão tướng bên cạnh. Lão tướng lập tức thức thời lui xuống.

Lúc này hắn mới cúi mắt.

Tầm mắt rơi xuống thân ảnh đang quỳ dưới chân.

Không cần hỏi, chắc chắn là bên Mục Xuyên và Mục Ngôn đã gặp chuyện nên nàng mới phải xuất hiện ở đây. Ánh mắt của hắn lướt qua gương mặt nàng.

Gầy đi rồi.

Nàng đã gầy hơn hẳn một vòng so với lần gặp nhau dưới cơn mưa lớn ở ngoại ô kinh thành hôm ấy.

Trong ký ức, tại cuộc thi săn bắn ba năm trước, da thịt nàng căng mịn mượt mà, từng nụ cười, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ duyên dáng, lộng lẫy, tràn đầy nét xuân thì thiếu nữ. Thuở ấy, nàng mồ hôi ướt đẫm, đôi môi khẽ bật ra tiếng nỉ non, đang hôn nhau với Phó Đình Uyên trong một đình nghỉ chân ở lưng chừng núi.

Vẫn điềm nhiên ngồi trên vương tọa, thanh âm của Giang Lãm Châu lạnh nhạt: "Cứu bằng cách nào?"

Có lẽ do nước mắt giàn giụa mà Tiết Yểu Yêu không nhìn rõ được nét mặt của nam nhân, tất cả đều mờ ảo giống như đất trời đang quay cuồng. Nhưng chút lý trí còn sót lại mách bảo nàng rằng đây đúng thật là Giang Lãm Châu.

"Cầu ngài phù hộ cho Tiết gia."

Nàng bất giác lại quỳ gối bò lên phía trước thêm hai bước, miệng hổn hển thở dốc, đưa tay túm lấy vạt áo lụa của hắn: "Cầu xin ngài, Giang Lãm Châu, cầu xin ngài!"

"Xin ngài phái người đến Sa Châu được không? Có kẻ muốn tiêu diệt Tiết gia, không chỉ một thế lực, bọn họ có chuẩn bị trước, lại tinh vi đến mức không thể lọt, ta không còn cách nào, ta thật sự không còn cách nào nữa rồi, cầu xin ngài hãy cứu họ."

Rõ ràng chưa bao giờ cố ý nhớ đến, tất nhiên cũng không cố ý quên đi.