Hơn nữa.
Theo lẽ thường thì quả thật có thể chờ yến tiệc kết thúc.
Nhưng suốt hơn một tháng qua, từng ngày từng đêm nàng đều căng thẳng như dây đàn. Cái cảm giác nơm nớp bất an, không biết ngày mai sẽ gặp phải chuyện gì giống như một lưỡi dao cùn chậm rãi cắt rách da thịt.
Nghĩ đến tổ mẫu bệnh nặng ở Sa Châu, tẩu tử yếu ớt như sắp gục ngã, đôi mắt vô thần và thân hình gầy gò của Đồng Đồng cùng Nguyên Lăng. Và liệu những kẻ muốn diệt sạch nhà họ Tiết có đang ra tay một lần nữa không?
Tiết Yểu Yêu cảm thấy mình không thể đợi được nữa.
Một khắc, một giây cũng không.
“Không sao.”
Nàng hít sâu một hơi, cố chống đỡ khí lực: “Ta biết nhảy, chúng ta đi ngay bây giờ!”
Tiết Yểu Yêu quả thật biết nhảy, nhưng nàng hoàn toàn không định múa.
“Có thể nhanh hơn một chút không?”
Bắc Cảnh Vương phủ tựa núi tựa sông, diện tích rộng lớn, từ đông sang tây ít nhất phải đi hơn hai khắc đồng hồ.
Huyền Luân đích thân dẫn đường, quay đầu liếc nhìn nàng một cái: “Tiết cô nương, vạn sự đều có cách, như mộng như huyễn, như bọt nước, như bóng sương.”
Đi ngang qua một cây cầu mái thủy tạ, Tiết Yểu Yêu xốc váy khẽ cười, giọng nhẹ mà nhanh: “Ngươi chưa trải qua những thống khổ ta đang chịu thì tất nhiên có thể nói thản nhiên như vậy.”
Chợt nhận ra bản thân vừa lỡ lời, lại “mắt cao hơn trời” giống như thuở trước.
Nàng vội đổi giọng nói: “Xin lỗi, còn bao xa nữa?”
Nửa khắc sau.
Huyền Luân: “Tới rồi.”
Đại điện Lan Đài đèn đuốc rực rỡ, phong đăng lay động trong gió.
Ban đầu đã bàn bạc kỹ là sẽ dâng một khúc “Triêu Dương Phú”. Huyền Luân vốn là thân tín kiêm mưu sĩ bên cạnh Giang Lãm Châu, lần này chẳng những là để vá cái sai của Tiêu Túc, mà còn để bù cho hành động tự ý quyết định của Mục Ngôn nên hắn đã chu đáo sắp xếp cả vũ cơ, còn mời nhạc sư tới hỗ trợ.
Thế nhưng…
Chưa kịp mở miệng, Tiết Yểu Yêu vừa bước qua bậc cửa đại điện đã tự mình tháo khăn che mặt xuống.
Giữa khung cảnh ồn ào, tiếng cười nói chen lẫn tiếng chén rượu chạm nhau, nàng không hề cố ý tìm kiếm, nhưng chỉ trong một thoáng nhìn quanh, ánh mắt đã chạm trúng một đôi con ngươi thâm trầm đen thẳm trên vương tọa.
Giang Lãm Châu đang nâng chén, cùng một vị lão tướng trước mặt tượng trưng uống cạn. Khóe mắt thoáng thấy một bóng trắng lướt qua, hắn nhàn nhạt liếc về phía cửa điện, bàn tay cầm chén rượu lập tức khựng lại.
Thiếu nữ mặc một bộ váy trắng thuần, tà váy bay nhẹ theo gió đêm.
Khoảnh khắc ấy.
Dù cách nhau một khoảng khá xa, dù bị màn người và ly chén che khuất, thật khó mà nhìn rõ được dung mạo, nhưng ngay giây phút ánh nhìn giao nhau, Tiết Yểu Yêu vẫn rõ ràng nhận thấy trong mắt hắn thoáng qua một tia kinh ngạc ngắn ngủi mà chân thật.
Nàng không do dự đã lập tức xốc váy chạy thẳng về phía hắn.
“Đây, đây chính là mỹ nhân được dâng lên à?”
“Đẹp thì quả thật đẹp! Nhưng chẳng phải nói là sẽ múa sao, sao nàng ấy lại chạy?”