Dưới ánh sáng của mười lăm ngọn đèn, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay đang tựa lên tay vịn, như mạch núi uốn lượn vừa mạnh mẽ vừa uy nghi.
“Điện, điện hạ!”
Bỗng có kẻ vội vã xông vào điện, quỳ xuống bẩm báo: “Huyền Luân đại nhân sai tiểu nhân đến truyền lời nói có một vị tướng sĩ muốn dâng cho ngài một mỹ nhân!”
Vừa nghe bốn chữ “dâng tặng mỹ nhân”, tiếng yến tiệc thoáng chùng xuống, bầu không khí trong điện lập tức xôn xao.
Đặc biệt là mấy lão quan trong phủ còn nữ nhi chưa gả, trong lòng đều nghĩ: Ai mà không biết điều thế? Bọn ta còn chưa kịp tự tay tác hợp cho tiểu thư nhà mình mà đã có kẻ vội vàng nhảy vào trước?
Chẳng có gì phải bàn, với một “thanh niên tài tuấn” như Giang Lãm Châu đang độ tuổi cập kê, kẻ muốn bắc cầu thông gia nhiều không đếm xuể.
Nhưng ai nấy đều hiểu rõ xưa nay Giang Lãm Châu không gần nữ sắc. Có lời đồn rằng hắn thích nam nhân, e rằng là kẻ đoạn tụ, cũng có kẻ nói hắn có bệnh kín không tiện đề cập.
Song phần nhiều người nghiêng về lý do thứ hai là hắn đang thủ thân vì tiểu thư Mạnh thị, nữ nhi của ân sư hắn.
Khi lâm chung, Mạnh lão tướng quân đã đem ái nữ phó thác cho hắn, Giang Lãm Châu đã đồng ý sẽ lo cho nàng cả đời, bảo hộ an nguy và thanh danh của nàng.
Rất nhiều người suy đoán tiểu thư Mạnh thị tám phần mười sẽ trở thành tam hoàng tử phi trong tương lai.
Bởi vậy suốt hơn hai năm qua, trong giới quan viên Bắc Cảnh, không ít người muốn dâng nữ nhi cho hắn làm thϊếp nhưng đều bị khéo léo từ chối.
Giờ phút này, tất cả đều tò mò: rốt cuộc vị “tướng sĩ” nào to gan dám dâng mỹ nhân? Mà mỹ nhân được dâng ấy là thần thánh phương nào? Quan trọng hơn là Giang Lãm Châu sẽ ứng đối thế nào?
“Đã vậy thì…”
Nam nhân ngồi trên vương tọa, giọng điệu bình thản: “Đưa lên đây, dâng một khúc vũ để chư vị cùng vui.”
*
“Ấy!” Mục Ngôn gãi đầu, có chút khó xử: “Hay là đợi yến tiệc ăn mừng kết thúc rồi hẵng nói?”
Dù sao thì tuy đây không nên là điều họ cần lo lắng, nhưng để một tiểu thư từng được nâng niu như minh châu cao quý, giờ phải đứng trước đầy sảnh tướng sĩ và khách khứa dâng vũ, nói dễ nghe thì là vinh dự, nói khó nghe hơn chính là sỉ nhục.
Tiêu Túc đứng bên cạnh chỉ khẽ chạm mũi, không đưa ra ý kiến.
Huyền Luân thì đây là lần đầu tiên trông thấy Tiết Yểu Yêu. Cái gọi là “dâng mỹ nhân” chính là do hắn nghe Tiêu Túc và Mục Ngôn thuật lại nhiều chuyện mới tạm thời nghĩ ra kế này.
Hắn nhìn nàng, nhàn nhạt đề nghị: “Nếu Tiết cô nương không bằng lòng thì giả làm tỳ nữ cũng được, ta có thể sắp xếp để ngươi đi dâng rượu cho điện hạ.”
Ngừng một thoáng, giọng hắn lơ đãng: “Hoặc đợi yến tiệc chấm dứt rồi trực tiếp báo rõ thân phận của ngươi cũng được…”
“Không!”
Tiết Yểu Yêu lắc đầu: “Nếu trực tiếp báo thân phận thì chưa chắc hắn đã chịu gặp ta.”