Tựa như vừa bước vào một thế giới xa lạ, huyền ảo và rực rỡ sắc màu.
Mảnh đất này không có người thân, cũng chẳng có bạn bè.
Không khí lại khô hanh khiến người ta càng khó thích nghi.
Trong màn đêm tĩnh lặng.
Tiết Yểu Yêu chần chừ thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà vén nhẹ một góc rèm xe lên.
Đập vào mắt là những binh sĩ mặc giáp đen dày nặng, xếp hàng nghiêm chỉnh trước cửa phủ, tựa thành một bức tường thép. Phía trên là một tấm biển lớn nền đen chữ vàng, bút lực mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, đề bốn chữ: “Bắc Cảnh Vương Phủ”.
Nghĩ đến Giang Lãm Châu cưỡi ngựa đi đi về về, có lẽ hắn chọn đường khác hẳn, giờ đã từ kinh sư trở về Dương đô rồi.
Hai bên cổng lớn khảm đồng sơn son, dựng hai tượng kỳ lân đá sừng sững, cắm những lá quân kỳ lớn trước cửa, tung bay phần phật trong gió đêm. Hoa văn trên quân kỳ chính là biểu tượng mà Tiết Yểu Yêu từng thấy khi bị tập kích, lúc Mục Ngôn kéo nàng lên xe ngựa thì trên vách xe cũng có khắc một hình giống hệt.
Nhờ dấu hiệu ấy mà nàng mới đoán được thế lực đứng sau Mục Xuyên và Mục Ngôn rốt cuộc là ai.
*
Chỉ cách một bức tường.
Phía tây Bắc Cảnh Vương Phủ, lầu Lan Đài đèn đuốc sáng trưng, yến tiệc linh đình.
“Đại tướng quân trẻ tuổi, anh hùng cái thế, trí dũng song toàn! Nếu không có đại tướng quân thống lĩnh binh mã vượt quan ải, xé toạc phòng tuyến của đám địch nhân thì e rằng chúng ta còn phải đánh giằng co với bọn chúng thêm mấy năm nữa!”
“Địch nhân giờ nghe đến tên đại tướng quân thì như chuột gặp mèo! Lão già Từ Ngỗi Nhĩ Nghiêu Đạt bị đại tướng quân chém ngã khỏi lưng ngựa, toàn bộ Ngỗi Nhĩ thị cũng coi như tàn lụi. Mấy nhi tử của ông ta toàn một lũ vô dụng, đến một gϊếŧ một, cái gì mà giám quân, tiểu vương gia? Hết thảy đều là phế vật dưới mũi kích của đại tướng quân!”
Nhắc đến tình hình chiến sự hai năm gần đây ở Bắc Cảnh, mặt đám lão tướng đều đỏ bừng đầy tự hào.
Có quan văn khẽ nhắc: “Các vị đừng gọi đại tướng quân mãi nữa, giờ phải xưng hô Bắc Cảnh Vương mới đúng.”
“Phải, phải, đúng lắm.”
“Bắc Cảnh Vương vạn tuế, Bắc Cảnh Vương vạn tuế!”
“Không hổ là thánh tử thiên gia, bọn hạ quan xin chúc mừng Bắc Cảnh Vương thụ phong tước vị!”
“Từ xưa anh hùng xuất thiếu niên, vương gia tuổi trẻ phong hoa, trí dũng vô song, thật sự là phúc lớn của Đại Chu, là vạn hạnh của lê dân! Vương gia nắm trong tay đại quyền quân chính khắp chín châu, công lao hiển hách, chắc chắn mai sau sẽ lưu danh sử sách!”
Trên đại điện treo màn trướng bốn phía, ánh đèn phản chiếu chén ngọc lưu ly, tiếng cụng ly lách cách vang vọng khắp không gian.
Giữa tiếng chúc mừng rộn rã, Giang Lãm Châu mặc một bộ cẩm bào thêu vân long chỉ vàng trên nền đen, bước qua đại đạo trải đá mực, thong thả đi lên ngồi ở vị trí cao nhất của vương tọa.
Hắn ngồi nghiêng, dáng vẻ tùy ý, hai chân dài duỗi ra một cách lười nhác.