Chương 24: Có chung vinh dự

"Không hổ là thái tử phi tương lai, Tiết cô nương đẹp thật đấy!"

Lời vừa thốt ra thì Mục Ngôn mới nhận ra có gì đó sai sai.

Nhanh chóng chuyển chủ đề: "Chính là cái này. Chiếc trâm cài ngọc châu lúc ấy của ngươi đâu? Đều thất lạc cả rồi!"

"Cả cổ tay và mắt cá chân này nữa, nhìn xem, đều bị cọ xát đến thế này rồi, sau này e là phải dưỡng một thời gian dài đấy. Đi thôi, đi thôi, xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài rồi, trên đường đi nói chuyện sau!"

*

Bắc Cảnh Đại Chu, khi Cao Tổ hoàng đế kiến triều đã thường xuyên xảy ra xung đột với Bắc Địch. Trải qua ba triều đại, phủ Hộ quân cũng đã thay đổi không ít đô đốc cầm quân.

Khi Bắc Địch sắp xâm phạm, tướng sĩ Bắc Cảnh chủ yếu dựng đồn điền luyện binh, xây dựng phòng thủ thành. Khi Bắc Địch đến xâm lược, các đô đốc cầm quân sẽ phân chia đại tướng dưới quyền hoặc đích thân dẫn quân ra chống đỡ.

Cho đến hai năm trước khi Giang Lãm Châu tới Bắc Cảnh, hắn đồng ý cho quân chủ lực cố thủ phòng thủ thành, nhưng lần đầu tiên dẫn binh đã táo bạo thâm nhập vào phía sau quân Bắc Địch, cắt đứt đường lương thảo và cùng quân giữ thành hình thành thế gọng kìm, xoay chuyển tình hình chiến sự từ địch mạnh ta yếu thành một thắng lợi lớn, củng cố lại một lần nữa.

"Chính là bên kia."

Mục Ngôn chỉ tay về phía tháp canh trung tâm cao vυ"t mây trời ở đằng xa: "Bốn mươi dặm về phía bắc của tòa tháp canh đó đang xây dựng trường thành. Chín tòa thành trì xung quanh ban đầu đều là của địch nhân, sau khi được điện hạ dẫn quân công chiếm, giờ đã là ranh giới của Đại Chu ta."

Trong lời nói của Mục Ngôn cũng có chung vinh dự.

Cũng chính vì có thêm chín tòa thành trì này mà Bắc Cảnh giờ đây không chỉ cần người canh gác, trấn giữ, mà còn cần có người quản lý, phát triển. Trách nhiệm này đương nhiên rơi vào đầu Giang Lãm Châu, hoàng đế đã phong toàn bộ Bắc Cảnh cho hắn.

Còn về việc Bắc Địch phái sứ thần đến cầu hòa, muốn ký hiệp định ngừng chiến với Đại Chu, các điều khoản hiệp ước linh tinh khác, đó chính là việc mà triều đình và Lễ Bộ nên lo.

Mải mê nghe, xe ngựa bất giác đã đến phía đông thành.

“À, đúng rồi.”

Mục Ngôn vịn lấy khung cửa xe ngựa, quay đầu dặn dò: “Nghe nói tối nay phủ bên kia có mở yến tiệc mừng công, phần nhiều là đám lão tướng của phủ Hộ Quân cùng quan lại trung ương tới chúc mừng điện hạ được phong vương ở kinh thành. Ngươi cứ đợi trong xe trước, ta xuống xem tình hình thế nào, lát nữa sẽ quay lại đón ngươi!”

Tiết Yểu Yêu khẽ gật đầu nói: “Cảm ơn Mục cô nương, thật sự làm phiền ngươi rồi.”

Cái gọi là xem tình hình đương nhiên là đi gặp Tiêu Túc và Huyền Luân để bàn bạc.

Mục Ngôn rời đi.

Xe ngựa dừng dưới tán cây rợp bóng xanh ngay ngoài phủ đệ.

Chung quanh không chỉ có một chiếc xe mà còn thấy không ít xe mui phủ lụa thêu rực rỡ, hãn huyết bảo mã, đủ thấy cái gọi là yến tiệc mừng công này hẳn là vô cùng náo nhiệt.