Chương 22: Tới Dương Đô

Mục Xuyên và Mục Ngôn nhìn nhau.

Đối với những người khác trong Tiết gia, việc giúp đỡ bọn họ vốn đã trái lệnh.

Nhưng nếu khoanh tay đứng nhìn, nhất là với mấy đứa trẻ nhỏ nhà Tiết gia thì trong lòng họ ít nhiều cũng chẳng nỡ.

Chuyện đã đến mức này, chi bằng để quyền thương lượng vào tay hoa khổng tước! Để nàng tự mình đi thương thảo với đại tướng quân còn hơn.

Quyết định xong, Mục Xuyên dẫn hơn mười “thương nhân” giả tiếp tục lưu lại khách điếm ứng phó với những biến cố khó lường phía sau, đồng thời hứa sẽ bảo hộ nhóm phụ lão trẻ nhỏ Tiết gia hết sức.

Còn Mục Ngôn thì cởi bỏ bộ áo đỏ rồi khoác chiến bào lên.

Nàng ấy sẽ đích thân dẫn Tiết Yểu Yêu và mười hai kỵ binh tinh nhuệ, cưỡi ngựa xuyên ngang biên giới, một đường thẳng tiến về phương Bắc.

*

Con đường lưu đày dài ba nghìn dặm, đến Sa Châu thì đã đi được hơn hai phần ba.

Phần đường còn lại, không vướng bận gia quyến, cũng không phải theo lộ trình lưu đày định sẵn, kỳ thực đã không còn quá xa.

Tuấn mã tung vó vượt quan đạo, xuyên qua hoang mạc, đồng cỏ, rừng sâu, ải quan, châu phủ, thành trấn. Cảnh sắc nơi đường chân trời hùng vĩ mỹ lệ, nhưng Tiết Yểu Yêu chẳng còn tâm trí thưởng thức.

Ngoài trừ đêm xuống dừng lại nghỉ ngơi thì thời gian còn lại đều thúc ngựa không ngừng.

Năm ngày trôi qua rất nhanh.

Vượt qua bên bờ Hắc Thủy, vào một chiều cuối hạ rực rỡ ánh tà dương, rốt cuộc Tiết Yểu Yêu cũng đặt chân đến vương thành Bắc Cảnh là Dương Đô.

Khác hẳn tưởng tượng.

Nơi này chẳng hề giống những gì người đời vẫn đồn về “Bắc Cảnh khổ hàn, cỏ úa đầy trời”.

Trước mắt là dãy núi trùng điệp, uy nghi sừng sững; tường thành cao lớn tựa núi, nghiêm cẩn tráng lệ. Dương Đô là trung tâm của Cửu Châu Thập Bát Trấn, giữa lòng thành dựng lên một tháp canh khổng lồ, đỉnh chạm mây xanh, sừng sững vô cùng.

Mục Ngôn quay đầu nhìn nàng, giọng khẽ trêu: "Lắc lư trên ngựa suốt đường dài khó chịu lắm đúng không? Các tiểu thư kinh thành vốn mảnh mai yếu ớt, hay là trước tiên theo ta về phủ nghỉ ngơi đôi chút?"

Vừa vào thành, Mục Ngôn thả chậm tốc độ ngựa. Cả người Tiết Yểu Yêu mềm nhũn, nếu không phải lưng dựa vào giáp sắt của Mục Ngôn thì e nàng đã sớm ngã xuống.

Không còn cách nào khác, vì để kịp thời gian, đây vốn là do chính nàng tự mình yêu cầu.

Hai bên đường là cây xanh rợp bóng, không khí khô ráo đến cực điểm. Tiết Yểu Yêu nhìn thấy có mấy đứa trẻ đang nô đùa ở đầu đường, bóng dáng chúng lúc ẩn lúc hiện.

"Không cần nghỉ ngơi chỉnh đốn, xin hãy đưa ta đi gặp Giang... Điện hạ của các ngươi, Bắc Cảnh vương đi."

Nghe nàng nói vậy, Mục Ngôn búng tay một cái, khẽ thì thầm vài câu với người phía sau. Người nọ liếc nhìn Tiết Yểu Yêu rồi nhanh chóng dẫn theo mười một tinh kỵ thẳng tiến về phía đông thành.

"Phủ đệ của điện hạ ở phía đông thành, gần phủ Hộ quân. Bây giờ chắc hẳn biển hiệu mới đã được treo lên rồi!"