Chương 21: Có thể dẫn ta đi gặp Giang Lãm Châu được không?

Nam tử ấy tên Mục Xuyên, còn nữ tử áo đỏ là Mục Ngôn.

Quả nhiên cả hai người đều là người của Giang Lãm Châu.

Một tháng trước, bọn họ tiếp nhận một nhiệm vụ là sổ tay chịu nạn của hoa khổng tước, nội dung là bảo đảm hoa khổng tước an toàn tuyệt đối, trước khi đến U Châu không được phép có bất kỳ sơ suất nào, càng không được tổn hại tính mạng.

Khi trận mưa lớn đổ xuống ngoại ô kinh thành ngày ấy, Mục Xuyên và Mục Ngôn đều có mặt, tận mắt chứng kiến toàn bộ phản ứng khác thường của Giang Lãm Châu.

Bằng một loại trực giác, hai người mơ hồ đoán được rằng vị điện hạ nhà mình đối với Tiết cô nương này, tốt hay xấu chưa rõ, nhưng chắc chắn có một mối liên hệ đặc biệt nào đó. Vì thế dọc đường, Mục Ngôn luôn âm thầm quan sát Tiết Yểu Yêu, sinh ra mấy phần hiếu kỳ đối với vị chuẩn thái tử phi cũ này.

Lúc đầu, bọn họ chỉ định tuân lệnh hành sự chứ tuyệt không xen vào chuyện người khác.

Thế nhưng đi một chặng đường dài, tận mắt nhìn thấy đám người già trẻ nhỏ nhà họ Tiết chịu bao lầm than, những lúc sinh tử cận kề, ngoài việc bảo vệ Tiết Yểu Yêu thì họ cũng nhiều lần ra tay che chở cho những người nàng quan tâm.

Có lẽ chính vì những hành động ấy khiến nàng phát hiện sơ hở, mới dẫn tới tình cảnh hiện tại, dùng tính mạng bức bách họ.

Còn chưa kịp nghĩ rõ thì hành lang khách điếm đèn đuốc lập lòe, bỗng vang lên một tiếng “phịch” khô khốc.

Cây trâm rơi xuống đất.

Thiếu nữ cũng quỳ gối xuống theo.

Suốt mười mấy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Tiết Yểu Yêu quỳ trước người ngoài, ngoại trừ trưởng bối và hoàng gia. Không dài dòng, không quanh co, nàng dập đầu nghẹn giọng nói: "Thế sự bức bách, mong hai vị thứ lỗi cho hành vi mạo phạm của ta."

Thiếu nữ ngẩng đầu, giọt lệ trong suốt rơi lã chã.

Mục Ngôn định đỡ nàng dậy, nhưng nàng lại chẳng chịu đứng lên.

Tiết Yểu Yêu nghẹn giọng: "Chuyện đã đến nước này, các người cũng thấy rồi, có người muốn diệt tuyệt Tiết gia ta. Thân là hậu duệ tội thần, thiên hạ này đã chẳng còn chỗ dung thân. Ta không bảo vệ nổi bản thân, không bảo vệ nổi người nhà, sau lưng lại không còn lấy một điểm tựa nào."

Nàng đoán ra hai người bọn họ cũng chỉ là phụng mệnh hành sự, thậm chí đoán được bọn họ cũng giống như Tào Thuận, chỉ phụ trách bảo vệ một mình nàng.

Vì sao Giang Lãm Châu lại phái người bảo vệ nàng?

Nhưng lúc này không phải là thời điểm để truy cứu nguyên nhân.

Tiết Yểu Yêu chỉ nói: "Ta cầu các người có thể, có thể dẫn ta đi gặp Giang Lãm Châu được không?"

Tình thế còn tồi tệ hơn nàng dự đoán.

Trước kia, lão quốc công Tiết gia từng lập nhiều chiến công khi kháng Tây Nhung, được Thánh Thượng hết sức tín nhiệm, ân vinh truyền đến ba đời, ngay cả Tiết Yểu Yêu cũng được phong làm quận chúa.

Thế nhưng một khi gia tộc sụp đổ thì chẳng khác nào thịt cá trên thớt, không tránh khỏi bị kẻ thù nhòm ngó hoặc bị thế lực đối địch thừa cơ trừ khử tận gốc.