Một phần giao cho Cao Thái Lương, phần lớn còn lại thì đưa cho nhóm thương đoàn kia mong đổi lấy chút che chở.
Nhưng đối phương dứt khoát không chịu nhận.
Đến đây, Tiết Yểu Yêu mới nhận ra ngoại trừ nam tử cầm quạt giấy và nữ tử áo đỏ thì những người khác trong đoàn thương nhân ấy có hành tung cực kỳ khó đoán: có khi rớt lại phía sau rất xa, có khi lại vượt lên phía trước, hơn nữa trên người họ thường vương mùi máu tanh nồng nặc.
Nàng từng thử dò hỏi để điều tra lai lịch bọn họ, nhưng chưa kịp mở lời thì cả đoàn thương nhân đã đồng loạt tránh né, tỏ ý không muốn dây dưa.
Về sau, khi băng qua Trung Châu, tiến vào vùng núi rừng rậm rạp thuộc ở Giang Bắc, trong lúc đoàn xe hoàn toàn không phòng bị đã liên tiếp bị tập kích ba lần.
Ba trận chém gϊếŧ chỉ cách nhau chưa đầy một khắc. Mỗi mũi tên đều nhắm thẳng vào đầu, tim, hoặc bụng dưới của Tiết Yểu Yêu.
Ba trận mưa tên ấy khiến phân nửa đám nha dịch bỏ mạng, ngay cả Cao Thái Lương cũng bị trọng thương.
Ba mươi mấy nhân khẩu của Tiết gia giờ chỉ còn lại một nửa.
Mà “đích ngắm của vạn mũi tên” là Tiết Yểu Yêu lại vẫn bình yên vô sự, cũng chính là nhờ đoàn thương nhân hành tung quỷ bí kia, trong lúc hỗn loạn cực điểm, bọn họ như ẩn như hiện, ra tay nhanh như quỷ mị. Đặc biệt là nữ tử áo đỏ, nàng ấy thẳng thừng kéo Tiết Yểu Yêu vào trong cỗ xe của họ.
Thấy Tiết Yểu Yêu còn định ló đầu ra ngoài, nữ tử áo đỏ quát lớn: “Cái mệnh này khó giữ lắm đấy! Muốn cứu ai thì nói thẳng, đừng có chồm ra ngoài! Tổ tông của ta, mau ngồi yên trong này cho ta nhờ!”
Không biết vì bên ngoài đao quang kiếm ảnh quá mức kinh hãi hay do lời nói của nữ tử áo đỏ quá kỳ lạ, Tiết Yểu Yêu chỉ kịp gọi loạn mấy tiếng “Tổ mẫu, tẩu tẩu, Đồng Đồng, Nguyên Lăng” rồi thật sự ngoan ngoãn ngồi im không dám vọng động nữa.
Trong ánh sáng mờ tối, tim nàng đập cuồng loạn, Tiết Yểu Yêu vô tình nhìn thấy trên vách xe có một hoa văn, một ký hiệu quen thuộc.
Khoảnh khắc ấy sự kinh hoàng, nghi hoặc, bất ngờ và mừng rỡ ùa tới cùng một lúc.
Trận chém gϊếŧ qua đi, bốn bề tĩnh lặng, chỉ còn xác người nằm ngổn ngang.
Tiết Yểu Yêu chụp lấy tay nữ tử áo đỏ, gấp giọng hỏi: “Ngươi là ai? Các ngươi rốt cuộc là ai?”
Nhưng đối phương không những không trả lời mà còn càng thêm tránh né, như thể chỉ khi tính mạng Tiết Yểu Yêu bị đe dọa thì bọn họ mới “từ trên trời giáng xuống” để giúp một tay.
Vì sao?
Khi nàng lấy lại ý thức, người đã ở trong khách điếm thị trấn Lam Thủy thuộc Sa Châu.
Lúc này.
“Xin hãy đi theo thuộc hạ, Tiết cô nương.”
Tào Thuận hạ giọng, nói nhanh đến mức gần như thì thầm: “Cứ thế này thì chẳng ai sống nổi. Ít nhất xin để thuộc hạ đưa cô nương đến một nơi an toàn trước, những người còn lại thì Cao đại nhân sẽ tận lực chăm lo.”
Nhưng sự thật là đến nước này thì đã không còn ai có thể thực sự bảo vệ nổi người Tiết gia nữa.