Chương 18: Bất ngờ xuất hiện cứu người

Nam tử kia cầm một cây quạt xếp, nữ tử khoác áo đỏ rực.

Cả hai đều cao ráo, vóc dáng cân đối, nhìn đã biết là người luyện võ.

Đôi khi ánh mắt nàng chạm vào nữ áo đỏ ấy, sẽ thấy đối phương cũng đang nhìn mình, hoặc nói đúng hơn là đang quan sát. Nhưng một khi ánh mắt giao nhau thì nữ tử kia sẽ lập tức né tránh, giả vờ như chẳng hề để ý.

Còn nam tử cầm quạt thường xuyên mang theo một cuộn da dê, thỉnh thoảng viết vẽ gì đó lên, như đang ghi chép rất cẩn thận.

Suốt dọc đường, họ chưa từng ra tay giúp đỡ đoàn áp giải, nhưng cũng không hề gây khó dễ, Tiết Yểu Yêu theo bản năng loại trừ khả năng bọn họ là người của Phó Đình Uyên.

Nhưng đến đêm xảy ra hỏa hoạn, bọn họ lại bất ngờ xuất hiện cứu người.

Thậm chí ban đầu hai người ấy lao thẳng về phòng nàng, thấy Tào Thuận đã kịp đưa nàng thoát ra, lúc đó mới quay sang cứu những nữ quyến khác.

Những người chết trong biển lửa như thẩm thẩm, di nương, hai đường tẩu vốn chẳng có quan hệ thân thiết với nàng nên Tiết Yểu Yêu không khóc, cũng chẳng đau lòng đến mức gục ngã.

Thế nhưng biến cố gia tộc này vẫn như vết nứt sâu, kéo theo hàng loạt hệ lụy vụn vặt, âm thầm để lại vết thương tinh thần dài lâu, chẳng ai thực sự thoát khỏi được.

Bọn họ lại một lần nữa thu dọn tàn cục, tiếp tục lên đường. Vì là kẻ mang tội nên thậm chí họ còn không được phép thu nhặt hài cốt, chẳng thể lo quan quách, chôn cất cho những người đã khuất.

Thỉnh thoảng nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, hoặc ngắm bóng mình in mờ trên đất, Tiết Yểu Yêu sẽ nghĩ nếu ngày đó, trong cơn mưa tầm tã ấy, nàng có thể bỏ xuống sự kiêu ngạo, hạ được tự tôn xuống thì liệu có thể...

Không thể.

Đã không còn “ngày đó” nữa.

Kinh thành Đại Chu khi ấy giờ đã cách xa nàng cả ngàn dặm.

Mỗi khi đoàn xe áp giải phạm nhân đi qua một châu phủ, thành trấn hay cửa ải thì luôn có không ít ánh mắt tham lam rình rập. Quan lớn háo sắc, thương gia lắm tiền, công tử lêu lổng, thậm chí cả bọn thổ phỉ trong núi động tâm vì dung nhan của Tạ Yểu Yêu hay các nữ quyến Tiết gia… nhưng tất cả những điều ấy lại chẳng đáng sợ so với những gì phía trước.

Đáng sợ là một buổi hoàng hôn nọ, khi đoàn xe dừng chân trong khe núi nghỉ ngơi, sau lưng Tiết Yểu Yêu bỗng vang lên một tiếng xé gió.

Nàng thoát chết chỉ trong khoảnh khắc chớp nhoáng, bởi mũi tên định xuyên tim nàng đã bị một lưỡi dao nhỏ đánh bật đi. Lưỡi dao ấy được phóng ra từ nữ tử áo đỏ vốn thuộc nhóm thương đoàn vẫn âm thầm quan sát nàng từ lâu.

Đến bước này, dù thân thể còn cố gắng duy trì thì tinh thần của người nhà Tiết gia đã sớm sụp đổ. Chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng khiến mọi người hoang mang đến phát run.

Tiết lão thái thái cố chống người dậy, khàn giọng nói: “Đừng ai tiếc của, mau đem toàn bộ tài vật trong người ra kiểm kê!”