“Vừa ra khỏi kinh đã dám nhận hối lộ, lạm quyền tư lợi, Cao đại nhân, ngươi còn muốn đội chiếc mũ ô sa này không?” Đối diện với tiểu thư thế gia kinh thành, nhất là khi phụ thân nàng ta nắm quyền thăng giáng quan viên Bộ Lại, Cao Thái Lương tự biết cân nhắc nặng nhẹ, chẳng dám chống đối.
Quan Du Diệu miệng thì nói về quê thăm người thân nên tiện đường đi cùng, kỳ thực là đeo bám giám thị, chỉ để tận mắt nhìn thấy cảnh Tiết Yểu Yêu lụn bại thảm hại.
Trọn năm ngày, già trẻ lớn bé nhà Tiết gia, bất kể ăn uống, đi đường, ngủ nghỉ, rửa mặt, lên xuống cầu thang, mọi lúc mọi nơi đều phải mang gông xiềng.
Da dẻ mỏng manh, lại bị xiềng xích mài giũa ngày đêm, nữ quyến Tiết gia chảy máu thì chảy máu, nhiễm mủ thì nhiễm mủ, không có thuốc men gạc băng, mà lại gặp đúng giữa ngày hè nóng bức, cảnh tượng ấy, Tiết Yểu Yêu chỉ cần nghĩ đến đã thấy ruột gan quặn thắt.
Cuối cùng đường dài chưa tới nơi thì đường muội Tiết Uyển Như vốn có thân thể yếu ớt đã ngã gục ngay giữa đường.
Ngã xuống cùng còn có một đứa cháu nhỏ mới bốn tuổi, mẫu thân của đứa trẻ khóc đến xé gan rách phổi, đêm đó cũng theo con mà đi.
Một hơi chết ba mạng người, Quan Du Diệu chỉ nhẹ nhàng ném một câu: “Ta cũng không ngờ lại thành ra thế này.” Rồi lập tức không còn “tiện đường” nữa.
Sau chuyện ấy, cứ ngỡ mọi thứ sẽ khá hơn đôi chút.
Nào ngờ mấy ngày sau, một đêm khách điếm bỗng nhiên bốc cháy.
Bị người kéo khỏi mộng, Tiết Yểu Yêu mới biết kẻ luôn âm thầm chiếu cố nàng suốt đường đi là Tào Thuận hóa ra lại là tử sĩ của Đông Cung.
“Xin thứ lỗi, Tiết cô nương.”
Khi ấy, Tào Thuận nói: “Hiện tại chủ tử đang bị thánh thượng nghi kỵ, quá nhiều ánh mắt đang dõi theo nên có nhiều chuyện không thể làm quá lộ liễu.”
Lệnh ban đầu Tào Thuận nhận được là hộ tống toàn bộ Tiết gia đến tận U Châu.
Nhưng nếu giữa đường có biến cố xảy ra thì chỉ bảo toàn mình nàng.
Chỉ bảo vệ một mình nàng.
Tào Thuận còn tiết lộ kẻ phóng hỏa rất có thể nằm trong chính đội áp giải, phía sau hắn là thế lực nào thì chưa rõ, tình thế bây giờ là “địch trong tối, ta ngoài sáng”. Dù Tào Thuận có thân thủ cao cường, võ nghệ hơn người thì hắn cũng chẳng có ba đầu sáu tay, chẳng thể canh giữ mười hai canh giờ.
Cuối cùng, thẩm thẩm nhị phòng và hai vị đường tẩu của Tiết gia bỏ mạng trong biển lửa. Những nữ quyến và trẻ nhỏ còn sống chỉ có số ít được nha sai cứu ra, đa phần đều được một đội thương lữ đưa khỏi nơi đó.
Tiết Yểu Yêu không hề quen biết đội thương lữ ấy.
Chỉ mơ hồ nhớ được ngày thứ hai sau khi xe tù rời khỏi kinh thành thì bọn họ đã lặng lẽ theo sau.
Giữa cảnh chính mình còn khó bảo toàn, nàng cũng chẳng có tâm tư để dò xét họ. Chỉ thỉnh thoảng, vào những lúc tranh thủ hít thở không khí trong lòng, Tiết Yểu Yêu mới ngẩn ngơ nhìn trời xanh hay núi biếc xa xa, rồi nhận ra trong đội thương lữ kia như thể có một đôi nam nữ là người cầm đầu.