Cứ thế, giằng co trong im lặng chốc lát, Tiêu Túc hơi trầm ngâm, rồi thấp giọng hỏi tiếp: “Nếu trên quãng đường ba ngàn dặm lưu đày này chẳng may xảy ra bất kỳ sự cố nào thì thuộc hạ phái đi nên…?”
Giang Lãm Châu vứt cành hoa còn sót lại xuống rồi đứng dậy. Ánh mắt lặng lẽ quét qua muôn vàn ánh đèn phía xa, dáng người hắn thẳng tắp, lạnh lùng, cô tịch, tựa như một tà thần đứng trong bóng tối.
“Không được hỗ trợ, không được bảo vệ, càng không được để lộ thân phận.”
“Chỉ cần bảo đảm trước khi nàng đến được U Châu thì vẫn còn sống, tứ chi nguyên vẹn, không sứt mẻ gì.”
“Về phần những người khác của Tiết gia, bệnh tật mặc kệ, sống chết tùy trời.”
*
Một tháng sau.
Ở trấn nhỏ Lam Thủy tại Sa Châu, Giang Bắc.
Giờ Tuất, trời vừa chập tối không lâu, cửa phòng trọ bị người khẽ gõ.
Nha dịch Tào Thuận đi thẳng vào vấn đề, hạ giọng nói: "Chuyện đến giờ phút này, thuộc hạ mạo muội hỏi việc trước đây đã từng nói với Tiết cô nương, ngài định thế nào?"
Nghe hắn hỏi vậy.
Tiết Yểu Yêu đỡ khung cửa, quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Trong phòng, tẩu tử Chu thị cổ tay quấn băng gạc, vẻ mặt tiều tụy, đang đút thuốc cho lão thái thái nằm trên giường. Đồng Đồng và Nguyên Lăng lặng lẽ dựa vào bên cạnh, cả hai đứa nhỏ đều mắt trống rỗng, vô hồn.
"Tẩu tẩu."
Vừa mở miệng, giọng thiếu nữ khẽ như gió: "Muội ra ngoài một chút, tẩu đừng lo lắng, ta sẽ về ngay thôi."
Sau đó Tiết Yểu Yêu đóng cửa lại: "Đã tra được manh mối gì chưa?"
“Trời cao đất rộng, trong bóng tối vẫn còn không chỉ một thế lực rình rập, thuộc hạ thực sự lực bất tòng tâm.” Tào Thuận phân tích: “Bọn chúng là nhằm vào tính mạng chúng ta mà đến. Nay Cao đại nhân lại còn bị trọng thương vì trúng tên, nếu cứ tiếp tục thế này thì e rằng chúng ta còn có thể gặp thêm không chỉ một lần tập kích.”
“Không còn cách nào khác sao...”
Tiết Yểu Yêu vịn vào tường, đột nhiên khom người nôn khan. Nôn hồi lâu, dạ dày trống rỗng chẳng ra được thứ gì, chỉ ép ra một tầng nước mắt sinh lý tràn đầy trong đôi mắt vốn xinh đẹp mà giờ đã trống rỗng.
Thoáng thấy gương mặt nàng trắng bệch như giấy, Tào Thuận bỗng khó mà đem nàng liên hệ với Ninh Chiêu quận chúa kiêu sa rực rỡ ngày trước.
Rõ ràng mới chỉ vỏn vẹn một tháng...
Ấy vậy mà từng canh giờ, từng khoảnh khắc, Tiết Yểu Yêu chưa từng cảm thấy thời gian trôi chậm và dày vò đến thế.
Đêm đầu tiên rời khỏi kinh kỳ, may mắn là trong người mang đủ bạc, quan binh Cao Thái Lương thực sự đã mời đại phu đến xem bệnh cho tổ mẫu và Nguyên Lăng đang sốt cao cùng những nữ quyến khác bị khó chịu vì đường xa gió bụi.
Bất hạnh chính là đυ.ng phải Quan Du Diệu.
Quan Du Diệu là tiểu thư của Thị Lang Bộ Lại, vốn dĩ đã có không ít khúc mắc với Tiết Yểu Yêu. Nàng ta chỉ làm đúng một chuyện, đó là không cho nha sai tháo xích chân tay nữ quyến nhà họ Tiết ra.