Như thế đấy.
Giờ phút này đã cách bao năm về sau.
Một đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng xuyên qua bóng đêm rực rỡ, rơi xuống nơi những năm tháng không ai biết đến.
Giọng Giang Lãm Châu trầm lạnh mang theo hơi sương buốt giá: “Ngươi từ đâu nhìn ra, lại dựa vào cái gì mà cho rằng bản vương muốn nghe bất kỳ tin tức nào liên quan đến nàng, thậm chí còn đi bảo vệ bọn họ?”
Tiêu Túc: “...”
Nếu như Huyền Luân có mặt ở đây thì chắc hẳn đã có thể phân tích rõ nguyên nhân bên trong về sự khác thường của điện hạ lần này.
Đáng tiếc là Huyền Luân không có ở đây.
Tiêu Túc cảm thấy có thể mình đã vụng về thành sai, lập tức vội vàng chữa lời: “Là thuộc hạ suy nghĩ không chu toàn, làm việc lỗ mãng, mong điện hạ khoan dung. Thuộc hạ lập tức tìm một vách tường mà tự mình hối lỗi.”
Dứt lời, hắn xoa mũi xoay người chuẩn bị rời đi.
Nào ngờ chưa kịp đi được mấy bước, sau lưng đã vang lên giọng nói: “Quay lại.”
Những ngón tay thon dài khẽ vuốt qua cành hoa đang vươn mình nơi lan can, Giang Lãm Châu thuận tay bẻ gãy. Khi hắn lên tiếng lần nữa thì giọng nói trầm thấp, mơ hồ như gió thoảng, nhưng lại nặng nề đến khó lường: “Âm thầm phái người đi theo cũng không phải không được.”
“Viết một quyển sổ.”
“Ghi chép toàn bộ chuyện Tiết Yểu Yêu chịu khổ chịu nạn, lưu lạc khốn cùng ra sao, mỗi ngày ăn uống thế nào, mặc gì, vui buồn ra sao, bị thương ở đâu, đau đớn chỗ nào, đã rơi bao nhiêu nước mắt, có từng bị người khinh nhục, ngược đãi hay không. Tuyệt đối không được bỏ sót một chi tiết nào.”
“Đặt tên cho nó là sổ tay chịu nạn của hoa khổng tước.”
Tiêu Túc: “...”
Trong ánh trăng nhàn nhạt, hàng lông mày cao thẳng của nam nhân chìm trong bóng tối, sắc mặt lạnh lùng vô cảm. Hắn lật qua lật lại nhành hoa trong tay, rồi không biết vì sao mà lại bóp vụn trong lòng bàn tay.
Nhựa hoa hòa cùng máu, theo vết sẹo xấu xí nơi cổ tay hắn chảy xuống. Gai nhọn trên cành đâm rách lòng bàn tay, nhưng hắn dường như chẳng hề hay biết.
Hơi thở quanh thân lạnh lẽo đến cực điểm, khí tức trầm uất, như thể hắn đang đứng bên bờ vực tan vỡ, lại như thể chỉ cần nhấc tay là có thể bóp nát cổ người khác.
Thành thật mà nói thì Tiêu Túc vừa hoang mang lại vừa bị chấn động.
Bởi vì hắn chưa từng thấy chủ tử của mình có dáng vẻ như thế này.
Không giống một chiến thần từng trải trăm trận, máu vấy đầy áo giáp.
Không giống đại tướng quân hô phong hoán vũ, khiến người Hồ nghe tên đã thất sắc.
Cũng chẳng giống nam nhân bình thường trầm mặc, lạnh lùng, thu hết vui giận vào đáy lòng kia.
Mà tựa như một thiếu niên đang vùng vẫy trong bóng tối, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Chắc là ảo giác thôi.
Tiêu Túc lặng lẽ hỏi: “Tiết Yểu Yêu là ai?”
“Là người đẹp nhất ở đằng trước mà điện hạ đã nói đến vào ban ngày phải không?”
Đáp lại hắn ngoài tiếng gió thổi qua mái hiên thì chỉ còn sự tĩnh lặng.