Chương 14: Liên quan gì đến ngươi? Ai cho phép ngươi báo?

Giang Lãm Châu thì chẳng buồn nán lại, đứng dậy rời bàn, một mình lên Phù Sinh Các.

Lúc này hắn khẽ phất tay áo: “Truyền lời đến Chiêu Dương Cung, bổn vương mệt rồi, có chuyện gì thì để mai hãy nói.”

Ngay khi ấy, một nam tử mặc cẩm trang bước lên lầu: “Điện hạ.”

Giang Lãm Châu chỉ khẽ ngẩng mắt, thoáng liếc một cái. Tiểu thái giám thức thời dẫn cung nhân lui xuống.

Nam tử kia mới dám tiến gần, hơi do dự nói: “Thuộc hạ có chuyện quan trọng cần bẩm.”

Người này tên Tiêu Túc, là người thân cận nhất bên cạnh Giang Lãm Châu, trước nay hành sự luôn gọn ghẽ, không dây dưa.

Lần này hắn không chỉ mang về tin tức về vụ án nhà họ Tiết, tình hình Đông Cung, mà còn...

“Nữ quyến già trẻ Tiết gia… bị lưu đày đến U Châu nơi biên cảnh phía Bắc.”

U Châu là một trong cửu châu.

Đó là địa bàn của bọn họ.

Giang Lãm Châu nhướng mắt, giọng lạnh tựa băng: “Liên quan gì đến ngươi? Ai cho phép ngươi báo?”

Tiêu Túc: “…”

Đúng là chẳng liên quan, nhưng nhớ lại buổi chiều nay mưa to gió lớn, khi ở ngoại thành, rõ ràng điện hạ đã có phản ứng khác thường. Tiêu Túc do dự một thoáng rồi cuối cùng vẫn cắn răng thử thăm dò: “Điện hạ, có cần thuộc hạ âm thầm phái người bảo hộ bọn họ không?”

Thực ra Giang Lãm Châu chưa từng ra lệnh cho Tiêu Túc phải đi tra xét bất kỳ điều gì.

Cũng chưa từng căn dặn hắn phải hồi báo những tin tức này.

Hoàn toàn là do mấy người có mặt lúc ấy tự ý bàn bạc riêng, cho rằng đây là một loại “thể ý” sau khi nhìn sắc mặt đoán ý tứ.

Nào ngờ sau khi nghe xong, khóe môi Giang Lãm Châu lại khẽ nhếch lên, cười nhạt một lần nữa.

Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh ùa về, là chuyện của rất nhiều năm trước. Khi tiểu bá vương ra lệnh, mà trưởng bối Tiết gia lại ngầm mặc nhiên đồng thuận, mẫu thân Giang thị của hắn bị dày vò đến sống không bằng chết.

Mùa đông năm ấy lạnh thấu xương, những chiếc băng dài nơi mái hiên sáng lấp lánh dưới nắng sớm. Hắn quỳ trong tuyết khẩn cầu: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ, xin tỷ cho phép đại phu đến xem bệnh cho mẫu thân của ta một lần thôi! Ta cầu xin tỷ, cầu xin tỷ đấy.”

Khi ấy Giang Lãm Châu sáu tuổi rưỡi, quỳ trước Tiết Yểu Yêu vừa tròn bảy tuổi.

Hắn dập đầu từng cái, đến mức trán đỏ rực rồi rách toạc.

Đổi lại chỉ nhận được giọng điệu kiêu ngạo, cao cao tại thượng của nàng: “Dựa vào đâu chứ? Nếu không phải tại ngươi và mẫu thân ngươi thì mẫu thân và phụ thân của ta đã chẳng ngày nào cũng cãi nhau, mẫu thân của ta cũng sẽ không khóc lóc mỗi đêm rồi bị bệnh chẳng dậy nổi. Đều là tại các ngươi!”

Tiểu bá vương đã tỏ thái độ, bọn nô bộc vây quanh nàng càng hùa theo, đồng lòng như một.

Kẻ lớn thì châm chọc mỉa mai, nói mẫu thân hắn là yêu tinh không biết xấu hổ, muốn trèo cao cầu vinh. Kẻ nhỏ thì vây hắn thành một vòng, vừa cười vừa đùa, bắt hắn bò sát đất làm ngựa cưỡi cho chúng thay phiên nhau cưỡi.