Dường như đang thất thần.
Cho đến khi có cung nhân và thái giám tìm đến: “Điện hạ, quý phi nương nương sai nô đến truyền lời, đợi yến tiệc tàn thì xin mời ngài ghé Chiêu Dương Cung một chuyến.”
Lý do thì chẳng có gì phức tạp.
Giờ Đông Cung bị liên lụy bởi vụ án nhà họ Tiết và phe cánh của Nghiêu thân vương nên vẫn còn đang bị giam lỏng tra xét. Giang Lãm Châu lần này khải hoàn về kinh, dĩ nhiên trở thành người nổi bật nhất trong bốn vị hoàng tử đã thành niên, chỉ sau thái tử.
Ân quý phi muốn nhân cơ hội này thắt chặt quan hệ “tình mẫu tử”, kéo hắn về gần phía mình.
Hai người vốn chẳng có tình thân gì nhiều: một bên là sủng phi của thiên tử nhưng đã mất khả năng sinh dưỡng. Một bên là hoàng tử bị thất lạc nơi dân gian, bốn năm trước vừa nhận tổ quy tông thì mẫu thân đã mất, thành kẻ cô độc một mình.
Muốn đứng vững trong vòng xoáy quyền lực chốn hoàng thành thì cả hai đều phải dựa vào nhau, vinh nhục đồng sinh. Từ hai năm trước, khi Giang Lãm Châu vừa đủ mười tám thì Ân quý phi đã tỉ mỉ tuyển chọn bao nhiêu thiên kim khuê các có dung mạo xuất chúng, gia thế hiển hách, phẩm hạnh đoan trang, định chọn một người làm hoàng tử phi cho hắn.
“Còn nhỏ, vội gì.”
Chưa từng tiếp nhận lễ nghi thiên gia, cũng chẳng có thái sư hay thái phó chỉ dạy, so với những hoàng tử sinh trưởng trong cung thì Giang Lãm Châu có tính tình hoang dã, cứng cỏi, lại chẳng chịu khuất phục ai.
Đế vương vì áy náy với hắn nên lại càng dung túng thêm.
Ân quý phi chẳng thể ép buộc nên cuối cùng chuyện hôn sự cũng bị bỏ dở.
Thế mà mới chỉ hai năm sau, tên tuổi hắn đã vang dội khắp phương Bắc.
Những chiến công lập được còn rực rỡ hơn nhiều so với các lão tướng chinh chiến nửa đời.
Huống hồ hiện tại hắn đã cao lớn tuấn mỹ, tướng mạo long chương phượng tư, phong thần vô song, vừa bước lên Lưu Tiêu Đài liền khiến vô số thiên kim tiểu thư dõi mắt theo.
Tại yến phong tước vừa rồi, Thừa Đức đế đã nói thẳng rằng hắn lớn rồi, nên thành gia lập thất.
Người được chỉ định chính là tiểu thư nhà thượng thư Bộ Hộ, vốn dĩ đã lọt vào mắt Ân quý phi từ sớm.
Theo lẽ thường thì Giang Lãm Châu nên lĩnh chỉ rồi dập đầu tạ ân.
Dẫu có bất mãn thì cũng phải đợi lui về cung riêng rồi mới bẩm tấu.
Ấy thế mà.
“Phụ hoàng, mẫu phi, xin thứ lỗi vì nhi thần chưa kịp bẩm báo. Hai năm qua lang bạt phương Bắc, chẳng may nhi thần mắc bệnh kín khó chữa. Nếu tiểu thư nhà thượng thư không ngại cảnh cô quạnh suốt đời, thì… đa tạ.”
Chỉ thiếu điều chưa nói thẳng: “Con bị bệnh… bất lực. Người chắc chắn muốn gả chứ?”
Toàn bộ Lưu Tiêu Đài nhất thời lặng ngắt như tờ.
Đế vương ngồi trên ghế rồng, mặt đen tựa đáy nồi, rõ ràng có ý quở trách, nhưng nhìn quanh thấy văn võ bá quan, hoàng thất tông thân và bao khuê nữ thế gia đều có mặt nên lại phải nuốt xuống. Tiểu thư thượng thư ban nãy còn thẹn thùng cúi đầu, giờ sắc mặt biến đổi khó lường.