"Vậy hắn khi nãy là có ý gì?"
Đó là câu hỏi của Tiết lão phu nhân, cũng chính là nỗi nghi hoặc trong lòng Tiết Yểu Yêu.
Trận hỗn loạn vừa rồi, rốt cuộc Giang Lãm Châu có ý gì?
Nếu là ác ý thì với quyền thế và địa vị hiện tại của hắn, dù muốn nhục nhã nàng hay báo thù Tiết gia cũng đều dễ như voi giẫm chết kiến.
Nếu là thiện ý thì nàng lại chẳng cảm nhận được chút nào.
Hiểu được nỗi lo trong lòng bà, thiếu nữ co chân lên, vắt khô phần ống quần lấm bùn, rồi đưa tay cầm chiếc ô vừa xin từ nha dịch, nghiêng về phía trước để che kín lấy toàn bộ thân hình bà.
Miệng nhẹ giọng an ủi: "Tổ mẫu yên tâm, dù sao cháu gái cũng từng có chút giao tình với Đông cung, chắc chắn điện hạ sẽ phái người bảo vệ chúng ta. Có lẽ người của điện hạ đã ở trên đường hoặc chờ sẵn tại một trạm dịch phía trước."
Lời ngoài mặt là trấn an, nhưng ý ngầm lại là không cần lo kẻ nào sẽ nhân cơ hội hãm hại.
Nhưng trong lòng Tiết Yểu Yêu lại chẳng hề có nửa phần chắc chắn.
Trên người Tiết lão phu nhân như thiêu như đốt, y phục ướt sũng lạnh buốt, chỉ e sắp sốt cao.
Có thể chống đỡ đến giờ mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo, hiển nhiên đã là cực hạn rồi.
Lão thái thái bỗng ho khan dữ dội, đôi mắt đυ.c ngầu rớm lệ: “Nửa cái mạng của ta đã sớm chôn dưới đất, đến nay bà già này mới hiểu thiên gia bạc tình, đế vương vô nghĩa. Mà vị kia ở Đông Cung nếu thật sự đáng tin thì ông của cháu, các nam đinh nhà họ Tiết rõ ràng là bị kẻ gian vu hãm, sao lại đến nỗi này.”
“Đừng nói nữa.”
Thiếu nữ vùi đầu vào vai lão thái thái, nhắm chặt đôi mắt cay xè: “Đừng nói nữa, tổ mẫu nghỉ đi, nghỉ một chút thôi.”
“Tối nay đến dịch trạm, cháu gái đã hỏi bọn sai dịch rồi, họ nói Cao đại nhân đã đồng ý cho mời một vị đại phu đến xem bệnh. Khi ấy hong khô y phục, ăn chút gì nóng ấm rồi ngủ một giấc là mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Còn về chuyện ông nội bị vu tội cấu kết nghịch đảng, âm thầm mưu phản với Nghiêu thân vương.
Bên trong đó dây mơ rễ má, thật giả đúng sai thì ai phân được rõ?
Người cũng đã chết rồi, dường như mọi thứ đều chẳng còn ý nghĩa gì.
Dẫu có muốn rửa sạch oan khuất, tra rõ chân tướng, thậm chí là báo thù thì nàng có thể lấy gì để đổi đây?
Thiên hạ dưới gầm trời này đâu đâu chẳng là đất của vua. U Châu tận nơi biên cảnh phương Bắc, cách kinh thành hơn ba ngàn dặm.
Nghe nói dọc đường sẽ đi ngang bao vùng hoang vu, núi non trùng điệp, hiểm trở gian nan, bao biến cố chưa thể đo lường.
Phải sống trước đã, Tiết Yểu Yêu.
---
Hoàng thành, dạ yến tại Lưu Tiêu Đài.
Tầng cao nhất là Phù Sinh Các, từ đây có thể trông ra khắp toàn cảnh kinh thành, vạn nhà đèn đuốc rực rỡ.
Giang Lãm Châu tựa lưng trên chiếc ghế mây dưới hành lang, thản nhiên xoay nhẹ ly rượu trong tay.