Chương 11: Tốt nhất là hai người họ đừng quen biết

Sau này triều đình bỗng có thêm một vị hoàng tử, xếp hàng thứ ba.

Người ngoài đều nói đó là con ruột của Ân quý phi, chỉ vì bẩm sinh thể nhược nhiều bệnh, từng bị Tư Thiên Giám đoán mệnh sống không quá mười lăm tuổi. Hoàng thất vì muốn dưỡng thân mà đặc biệt đặt hắn trong vùng đất phong thủy thịnh vượng, cho đến sau khi tròn mười sáu tuổi thì thánh thượng mới ban chỉ tiếp hắn về kinh, chính thức nhập vào hoàng tộc, đổi họ Phó, lấy tên Phó Lãm Châu.

Tất nhiên đó chỉ là lời nói che mắt thiên hạ.

Nếu thật sự như lời đồn, vậy Giang thị năm xưa nên giải thích thế nào?

Nhưng những điều đó giờ đã không còn quan trọng nữa.

Năm đó, Tiết Yểu Yêu vừa tròn mười sáu tuổi, được triệu vào cung dự yến. Khi nghe tin vị tam hoàng tử mới tiếp hồi kinh tên là Phó Lãm Châu thì trong lòng nàng đã dấy lên nghi hoặc. Đến khi gặp mặt, thấy bóng dáng Giang thị thấp thoáng trên khuôn mặt hắn, đặc biệt là nốt ruồi chu sa nhỏ dưới đuôi mắt trái thì nàng đã hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện.

Thì ra thế gian này còn có những màn kịch cẩu huyết hơn cả trong thoại bản.

Ngày ấy Phó Đình Uyên là thái tử đương triều, cũng là vị hôn phu tương lai của nàng đã mở lời giới thiệu: "Đây là đại tiểu thư Tiết gia, cũng là Ninh Chiêu quận chúa của phủ Trấn Quốc Công, tương lai chính là chị dâu của đệ."

Thế nhưng Tiết Yểu Yêu không muốn biết những chuyện về Giang Lãm Châu, từ xuất thân, quá khứ, cho đến hắn đã trải qua những năm tháng lưu lạc ra sao.

Nàng chỉ hiểu một điều rằng tốt nhất là hai người họ đừng quen biết.

Nếu chuyện Giang thị năm xưa bị kẻ có tâm đào bới ra rồi dâng lên trước mặt thánh thượng thì kết cục của cả Tiết gia sẽ khó mà giữ được.

Vì thế nàng ép tâm tình gợn sóng trong đáy mắt xuống, làm bộ xa lạ mỉm cười như lần đầu gặp mặt: "Tham kiến tam điện hạ."

Năm ấy nàng mười sáu tuổi, đẹp như đóa xuân hoa nở rộ, ánh mắt sáng trong như sóng xuân, tay cầm quạt tròn nhẹ lay, bước đi mà tựa có mây hồng vờn quanh.

Nhưng Giang Lãm Châu chỉ lạnh lùng lướt ngang qua.

Hắn đi sát bên nàng, vai áo thoáng chạm, chẳng buồn ngoảnh đầu, chẳng lưu lại một ánh nhìn, bóng lưng chìm hẳn vào đêm tối.

Phó Đình Uyên thấy vậy thì hơi ngỡ ngàng rồi lập tức dịu giọng an ủi: "Từ nhỏ tam đệ đã trôi dạt bên ngoài, những năm này hẳn đã phải chịu nhiều khổ cực nên tính tình cũng có phần quái gở, Yểu Yểu đừng để bụng."

Hồi ức như dòng nước xiết lôi nàng trở về những ngày xa xưa.

Dần dần, trong mắt nàng hiện ra một gương mặt.

Là Phó Đình Uyên.

Hắn mày dài môi mỏng, thân mặc hoa phục, đầu đội ngọc quan, dáng người cao gầy thanh nhã, tựa như hạc giữa rừng tùng. Chỉ cần đứng đó thôi cũng đã làm lu mờ tất cả mọi thứ xung quanh.

So với hắn thì Giang Lãm Châu giống một lưỡi dao, một con rắn độc. Dù chưa hề để lộ nanh vuốt nhưng sự nguy hiểm nơi hắn vẫn đủ để khiến người ta ngạt thở.