Chương 10: Ngươi cũng xứng?

Dù sao cũng từng là thiên chi kiêu nữ, Tiết Yểu Yêu từ nhỏ đã kiêu căng ngạo mạn, chẳng coi ai ra gì, làm sao có thể cúi đầu hạ thấp tôn nghiêm của mình. Tự tôn cũng không cho phép nàng lộ ra nửa phần yếu thế, nhất là trước mặt người này, khi giữa họ còn có một mối hận xưa như máu chưa từng tiêu tan.

Làm thϊếp?

Cầu xin hắn?

Hắn là thứ gì mà xứng chứ?

Nén xuống vị tanh mặn tràn lên cổ họng, thiếu nữ bất chợt nhếch môi cười.

Ngón tay siết chặt vạt tù phục, chịu đựng đau nhức toàn thân, chịu đựng sự chênh lệch tàn nhẫn khi rơi từ mây xanh thẳng xuống bùn nhơ. Tiết Yểu Yêu lại cao ngạo như thuở bé, đôi mắt rực lửa thách thức: "Ngươi cũng xứng?"

Ba chữ ngắn ngủi giòn tan, như mũi dao bén, chứa đựng chút tôn nghiêm cuối cùng của nàng.

Lời vừa thốt ra, tựa như hai bên từ đây chính thức bị chia cắt bởi một vực sâu không thể vượt qua.

Ngay lúc ấy, bầu trời vang lên một tiếng sấm đùng đoàng, rồi mưa bất chợt ngớt dần.

Trong màn mưa mờ ảo, lông mày sắc như kiếm của Giang Lãm Châu chìm sâu trong bóng nước. Hắn chợt nghiêng mặt sang hướng khác, giọng trầm thấp như gió quét qua vực sâu: "Rất tốt."

Rồi hắn thốt ra hai chữ: "Về kinh."

Một mệnh lệnh nhẹ bẫng nhưng đội quân đen kịt lập tức theo lệnh mà xuất phát.

Đến như sấm sét, đi tựa làn khói.

Ngày nàng chạm đáy nhục nhã, hắn mang theo chiến công hiển hách, vinh quang vô thượng, ngang nhiên cưỡi ngựa băng qua Huyền Vũ Môn kinh đô, được bách tính hai bên đường tung hô như thần tướng giáng thế.

Ngay sau đó, tại yến tiệc tẩy trần mở riêng cho hắn trong hoàng thành, vô số tiểu thư quý nữ đồng loạt đổ dồn ánh mắt ngưỡng mộ về phía hắn, rồi hắn chính thức được phong vương.

Mà nàng…

Chỉ có thể nắm chặt tia hơi tàn còn sót lại trong l*иg ngực, mang theo lo sợ, hoang mang, cùng một sợi hy vọng mong manh Phó Đình Uyên ban cho, bước về phía tương lai chưa biết, theo đoàn tù xe hướng về phương Bắc.

Khi ấy đóa hoa kiều diễm nhưng lụi tàn ấy vẫn tin vào đạo lý, vẫn chưa từng nếm trải tận cùng khổ sở của nhân gian. Trong lòng nàng, cuộc đời chưa đến nỗi tuyệt vọng.

Nàng không ngờ chỉ chưa đầy một tháng sau, vì để sinh tồn, vì để bảo vệ các nữ quyến Tiết gia, vì để được sống tiếp mà nàng sẽ tự tay phản bội chính mình của ngày hôm nay.

Giang Lãm Châu.

Ngày đó, nước mắt nàng rơi từng giọt xuống, run rẩy cầu xin hắn: "Cứu ta…"

*

"Yểu Yểu."

Mưa đã tạnh, đoàn xe tù chầm chậm lăn bánh rời khỏi vùng kinh kỳ.

Tiết lão phu nhân tựa vào lòng cháu gái, hơi thở yếu ớt khàn khàn gọi một tiếng rồi khó nhọc cất lời: "Vừa rồi, người đó, có phải, có phải là…"

"Là hắn, tổ mẫu."

Tiết Yểu Yêu không nói tên, cũng không bổ sung gì thêm. Nhưng trong khoảnh khắc ấy hai bà cháu đều tự hiểu trong lòng.

Bà lão nhận ra Giang Lãm Châu.

Năm xưa, hắn mới chỉ là một đứa bé năm sáu tuổi, dáng vẻ gầy gò, mắt đen sâu thẳm. Dù giờ lớn lên nhưng tướng mạo đã thay đổi thoát thai hoán cốt, chỉ bằng gương mặt thật khó nhận ra. Nhưng bà lão chưa bao giờ quên được ngày đó, khi Tiết phụ mang Giang thị cùng đứa nhỏ về phủ, rồi một ngày lại đuổi họ đi, đứa bé ấy chính là Giang Lãm Châu.