Nhìn Tiêu Nguyên Li một lúc, Tiêu Trầm Ngư mỉm cười hòa nhã, đến gần nhỏ giọng nói: "Em khóc trông xinh hơn đấy."
Những chuyện xảy ra ngày hôm qua lần lượt hiện lên, Tiêu Nguyên Li mặt lạnh lùng vượt qua cô, về phòng cả buổi sáng không ra ngoài.
Tiêu Trầm Ngư rất hài lòng.
Buổi chiều, Phan Vân Tu gọi điện thoại đến, rủ cô đi ăn liên hoan, Tiêu Trầm Ngư không muốn đi, khéo léo từ chối.
Một lúc sau, Quan Nhàn lại gọi điện đến.
Tiêu Trầm Ngư nghĩ đến chuyện xin việc, hỏi: "Nhà cậu thực sự không cho cậu vào công ty à?"
Quan Nhàn như bị dao đâm vào tim: "Chuyện đau lòng như vậy có thể đừng hỏi nữa được không?"
Tiêu Trầm Ngư thở dài.
Quan Nhàn nói: "Tôi đến để chúc mừng cậu đấy."
Tiêu Trầm Ngư cạn lời: "Chúc mừng tôi thất nghiệp giống cậu à?"
Quan Nhàn nói: "Cậu có biết ảnh chụp chung của cậu và mẹ cậu đang hot trên tường tỏ tình không, trên mạng còn có rất nhiều video, tôi đoán Tiêu Nguyên Li tối qua khóc đến nửa đêm mới ngủ đấy."
Tiêu Trầm Ngư rất ít khi xem tường tỏ tình, trước đây cái meme "Cảm ơn Tiêu Trầm Ngư" cô cũng không theo kịp, bây giờ vào xem mới thấy mọi người đều đang bảo vệ cô.
Phần lớn đều nghi ngờ có người cố tình dắt mũi dư luận, nếu không thì người qua đường làm gì có nhiều anti fan như vậy.
Quan Nhàn nói: "Tôi cũng cảm thấy có người đứng sau hãm hại cậu, chắc chắn là Tiêu Nguyên Li."
Tiêu Trầm Ngư nói: "Tôi sẽ tìm cơ hội xử lý cô ta."
Quan Nhàn cười lạnh: "Chỉ cậu thôi sao? Tiêu Nguyên Li có nằm yên ở đó, cậu cũng không dám qua đó đạp một cái."
Tiêu Trầm Ngư nói: "Tôi lương thiện đến thế sao?"
Quan Nhàn không nói nên lời.
Đây gọi là nhát gan.
"Bên cậu ồn ào quá, lại đi dạo phố à?" Tiêu Trầm Ngư hỏi.
Quan Nhàn nói: "Ồn ào gì, đó là tiếng đàn piano đấy, có biết thưởng thức không hả?"
"Cậu đi dạo phố còn nghe cái này?"
"Tôi đang ở nhà hàng, nhà hàng cao cấp, một bản nhạc mấy vạn tệ!" Quan Nhàn đau lòng nói.
Tiêu Trầm Ngư thực lòng khâm phục cô ấy: "Tiền nhiều không có chỗ tiêu à."
Quan Nhàn nói: "Không phải tôi, là mẹ tôi. Bà ấy cứ bắt tôi phải đi học ở Đại học Trầm Thiển, tôi cũng muốn đi lắm, nhưng thành tích kém quá, người ta không nhận, mẹ tôi liền hẹn người phụ trách đến đây ăn cơm, xem ra là đã đàm phán thành công rồi."
Tiêu Trầm Ngư nói: "Ồ."
Quan Nhàn kinh ngạc: "Ồ! Đại học Trầm Thiển đấy, giáo viên ở đó đều là những nhân tài ưu tú được tuyển chọn từ các doanh nghiệp tốt nhất cả nước, chất lượng tốt hơn nhiều so với các khóa học kinh doanh trên mạng, ai cũng muốn đến học ké, vậy mà cậu chỉ ồ một tiếng?"
Tiêu Trầm Ngư đang định nói thì tiếng đàn piano bên Quan Nhàn đang đến hồi kết, cô ấy đột nhiên nói: "Trông quen quá... Tiêu công chúa, hình như tôi nhìn thấy Tần Lệ."
Tiêu Trầm Ngư nói: "Tần Lệ? Ở nhà hàng?"
Quan Nhàn nói: "Đúng vậy."
Cô ấy đang ở tầng năm, từ góc độ này nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt lờ mờ của người đang chơi đàn piano.
"Hình như đúng là Tần Lệ." Quan Nhàn đi đến cầu thang, hận mình không đeo kính: "Tôi không biết Tần Lệ còn biết chơi đàn piano?"
Tiêu Trầm Ngư cũng vừa mới biết. "Hình như... hồi cấp hai có thấy cô ấy chơi một lần, quên mất rồi."
Quan Nhàn vội vàng nói: "Tôi xuống xem thử, cúp máy đây."
Nói xong liền ngắt điện thoại.
Tiêu Trầm Ngư không để ý đến chuyện này, lướt điện thoại một lúc.
Cô đang định tải một trò chơi kinh doanh về chơi, không ngờ lại có điện thoại gọi đến.