Cũng chưa chắc.
Chuyện tối nay chỉ có thể chứng minh Tiêu Trầm Ngư không đến mức mất hết nhân tính như trong lời đồn, ít nhất thái độ của cô đối với Tần Lệ không phải là đuổi cùng gϊếŧ tận. Nhưng vậy thì sao, Tiêu Trầm Ngư cũng chẳng có bản lĩnh gì, còn không phải dựa vào Tiêu Ngọc Ngân sao?
Kế hoạch ngủ sớm của Tiêu Trầm Ngư đổ bể.
Phan Vân Tu và Diêu Bình An cứ nằng nặc kéo cô đi xem biểu diễn.
Nhìn ca sĩ trên sân khấu, Tiêu Trầm Ngư xòe tay: "Tề Liên Thành đâu?"
Phan Vân Tu bất đắc dĩ nói: "Nghỉ giữa giờ rồi."
Thật ra là đi vào xe trang điểm lại.
Giọng ca sĩ trên sân khấu nhẹ nhàng, Tiêu Trầm Ngư đã đến thì ở lại, tìm Đỗ Vận Quỳ xin một nắm hạt dưa.
Phan Vân Tu nhìn ly rượu vang xung quanh, đầu óc choáng váng: “Có thể… tao nhã chút không."
Tiêu Trầm Ngư nói: "Hạt dưa làm gì sai chứ?"
Thấy cô càng cắn càng hăng, Phan Vân Tu im bặt.
Đổi ba bài hát rồi, vị đại ca trong truyền thuyết vẫn còn đang trang điểm trong xe.
Tiêu Trầm Ngư vùi đầu cắn hạt dưa.
Thừa dịp người bên cạnh không chú ý, cô gọi hệ thống: "Độ hảo cảm?"
Hệ thống nhìn màn hình hiển thị "+1, -1, +1, -1…" rơi vào trầm tư.
"Nữ chính hình như hơi… thất thường."
Tiêu Trầm Ngư cười lạnh: "Đã bảo cô ta có một ngàn tám trăm cái tâm nhãn, sao có thể vì tôi giúp cô ta giải vây mà…"
Lời còn chưa dứt, hệ thống nói: "+2 ——"
Tiêu Trầm Ngư nhíu mày: "Có hai thôi á?"
Hệ thống nói: "… Trư Bát Giới ăn quả nhân sâm cũng chỉ một miếng một quả, phụ nữ, đừng quá tham lam!"
Tiêu Trầm Ngư thản nhiên nói: "Keo kiệt thế này, lần sau xem ai thèm quan tâm cô ta."
Ca sĩ xuống sân khấu, trong quán rượu chỉ còn lại tiếng nhạc đệm du dương.
Diêu Bình An mới hỏi: "Tần Lệ đi chưa?"
Tiêu Trầm Ngư lạnh nhạt nói: "Ai mà biết."
Diêu Bình An nói: "… Cô ấy chọc giận cậu à?"
Tiêu Trầm Ngư xua tay: “Đừng nhắc đến cô ta nữa."
Phan Vân Tu nghe người nhà kể không ít chuyện về Tiêu gia, cũng biết tình cảnh của Tiêu Trầm Ngư, Tần Lệ tuy nhìn có vẻ đáng thương, nhưng nếu Tiêu Ngọc Ngân trọng dụng cô ta, sau này thật sự khó nói.
"Trầm Ngư…" Cô thấy Tiêu Trầm Ngư phiền muộn như vậy, cũng bắt đầu tự kiểm điểm, có phải mình không nên làm thế không.
Tiêu Trầm Ngư nói: "Thôi, chuyện này là ở chỗ này, vốn dĩ tôi phải quản, nếu Tần Lệ thật sự thiếu cánh tay gãy chân, nhà tôi lại bị đem ra bàn tán rồi."
Nói vậy cũng có lý.
Rất nhiều người ở Lan Nghi đều nói Tiêu Ngọc Ngân đang làm màu.
Diêu Bình An chỉ về phía cửa: “Đại ca đến rồi!"
Tiêu Trầm Ngư tay bóc hạt dưa, mắt nhìn qua.
Tề Liên Thành được mọi người vây quanh đi tới, trang phục nhìn qua có vẻ đơn giản, nhưng thật ra chỗ nào cũng được điểm xuyết, nhất là mái tóc dài xoăn màu nâu, dáng người cao gầy, da cực kỳ trắng, giống như không cùng một layer với người khác.
Phan Vân Tu xòe tay, Diêu Bình An mặt bình thản đưa qua một đồng xu.
Tiêu Trầm Ngư tránh ánh mắt của Tề Liên Thành, hỏi: "Hai người lại cá cược à?"
Phan Vân Tu đắc ý: "Đúng vậy, tôi đã bảo đại ca chắc chắn sẽ mặc như thế này, cậu ấy không tin, cứ nhất định phải cá cược."
Tiêu Trầm Ngư khó hiểu: "Lúc biểu diễn mặc gì cũng có quy tắc à?"
Phan Vân Tu nói: "Không có. Đại ca mặc thế này là muốn câu dẫn cậu, cậu xem dáng người đẹp chưa."
Tiêu Trầm Ngư nói: "………… Thôi tôi về đây."