Tần Lệ gật đầu.
Kỳ lạ thật, những lời đáng ghét như vậy, cô cũng không tức giận lắm.
Hình như nên nói một tiếng cảm ơn.
Vừa định mở miệng, Tiêu Trầm Ngư đã lạnh lùng nói: "Còn nữa, không được nghĩ nhiều, tôi chỉ là không ưa cái loại đó nói xấu Tiêu gia chúng tôi, không liên quan gì đến cô hết."
Tần Lệ cụp mắt, nhìn chằm chằm vào những vệt sáng thay đổi trên tấm thảm: “Tôi hiểu rồi."
Ở đầu bên kia hành lang, Đàm Tử Hâm vừa từ nhà vệ sinh trở về, liếc thấy hai người bên này, cau mày nhìn một lúc.
Kha Tố thấy cửa mở hé, nhưng không có ai vào, bèn ra xem.
Đàm Tử Hâm ra hiệu bằng mắt trước khi cô ấy kịp nói, ánh mắt Kha Tố rơi về phía Tiêu Trầm Ngư, lập tức hiểu ra.
Ánh sáng hành lang nhẹ nhàng, Tiêu Trầm Ngư vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, khoanh tay dựa vào tường, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp, giống như rất khó chịu với Tần Lệ.
Chưa đầy một phút, Tiêu Trầm Ngư lạnh lùng rời đi.
Đàm Tử Hâm và Kha Tố trở lại chỗ ngồi.
Tiêu Nguyên Li vừa gọi rượu xong, hỏi: "Bên ngoài có chuyện gì thế?"
Đàm Tử Hâm thần bí nói: "Nguyên Li, cậu tuyệt đối không thể ngờ được tớ vừa nhìn thấy ai đâu."
Khóe miệng Tiêu Nguyên Li hơi nhếch lên, tay cầm ly rượu nghịch ngợm một lúc, nói: "Không phải là, chị tớ đấy chứ?"
Đàm Tử Hâm nói: "Đúng là chị ấy."
Kha Tố bổ sung: "Chị ấy không đi một mình, còn có Tần Lệ của Học viện Khoa học, hai người họ không biết sao lại ở cùng nhau."
Bản thân cô ấy cực kỳ thích hóng hớt, hóng hớt đủ chuyện lớn nhỏ trong giới Lan Nghi, chuyện Tiêu Trầm Ngư ngược đãi Tần Lệ không những đã từng nghe qua, mà còn lan truyền lần hai.
Đàm Tử Hâm nói: "Nhìn dáng vẻ Tiêu Trầm Ngư, chắc là lại làm Tần Lệ tức giận rồi."
Tiêu Nguyên Li khẽ cau mày, đặt ly rượu xuống.
Lúc này, nhân viên phục vụ mang rượu đến, cô ấy lịch sự cảm ơn, nhân viên phục vụ lén nhìn cô ấy mấy lần, mới hài lòng rời đi.
Mọi người đều đã quen với chuyện này.
Kha Tố nói: "Có khi nào... vì chuyện sinh viên tốt nghiệp xuất sắc, Tiêu Trầm Ngư cố tình gọi Tần Lệ ra để xử lý không?"
Tiêu Nguyên Li cười phủ nhận: "Các cậu thật sự hiểu lầm chị tớ rồi, chị ấy chỉ là hơi lạnh lùng một chút, cũng có rất nhiều người thích kiểu người này."
Đàm Tử Hâm cười nhạo: "Chị ta bị chê cười thành cái dạng gì rồi, ai mà thích chị ta chứ? Trên dưới Tiêu gia đều có thiện cảm với Nguyên Li, ngay cả Tần Lệ cũng vậy."
Kha Tố nói: "Nói thì nói vậy, nhưng..."
Cô ấy hơi lo lắng: "Nhỡ Tiêu Trầm Ngư nổi điên, muốn truy cứu cái meme trên mạng thì sao?"
Đàm Tử Hâm cười: "Chị ta mà truy cứu thì càng hay, cư dân mạng chẳng phải sẽ cười chết sao? Chỉ là cái meme thôi, không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chị ta, mọi người đùa chút rồi thôi, chị ta mà để bụng, thì lại thêm cái mác: không rộng lượng."
Kha Tố nghe xong cũng cảm thấy có lý, bèn không nghĩ nhiều nữa, nhướng mày với Tiêu Nguyên Li: "Vậy ai đang hát ở dưới thế, có muốn đi xem không?"
Tiêu Nguyên Li nhẹ nhàng uyển chuyển: "Thôi, gặp mặt cũng ngại lắm."
Đàm Tử Hâm rót rượu cho cô ấy, giọng điệu mập mờ: "Có gì đâu mà ngại?"
Lại kéo dài giọng: "Trừ khi cậu sợ Trì Tâm Vãn ghen?"
Tiêu Nguyên Li nói: "Đừng có suốt ngày trêu tớ, bọn tớ chỉ là bạn bè thôi."
Đàm Tử Hâm ôm mặt đầy ngưỡng mộ: "Đó là cậu nghĩ thế, Trì Tâm Vãn thật sự rất chung tình với cậu, còn Tề Liên Thành, tuy chưa từng tỏ tình, nhưng chắc chắn là thầm mến cậu từ lâu rồi."