Chương 28

Mà sau khi Tiêu Nguyên Li xuất hiện, tình yêu vốn dĩ thuộc về mình bị chia làm hai nửa, cô ấy không chấp nhận được cũng là chuyện bình thường.

Tiêu Ngọc Ngân rất nhanh xem xong, sắc mặt không tốt lắm, nhíu mày: "Đây là lần thứ ba rồi, cô ta lại chọn người đối nghịch với tôi, tôi không muốn nói lần thứ tư, cô gọi Giám đốc Trương quay lại, cô ta tự mình giải thích với tôi."

Liên Tương trầm mặc một lúc, nói: "Ngày mai Giám đốc Trương… xin nghỉ."

Tiêu Ngọc Ngân giọng lạnh lùng: "Tôi phê chuẩn rồi sao?"

Liên Tương nói: "Ngày mai là lễ tốt nghiệp của Đại học Lan Nghi, hôm trước cô bảo tôi phát thông báo, nhân viên có thể tham gia lễ tốt nghiệp của con cái, không trừ phép."

Tiêu Ngọc Ngân nghĩ nghĩ, nói: "………… À đúng rồi, cũng không vội, ngày kia nói tiếp vậy."

Liên Tương thở phào nhẹ nhõm, nhìn sắc mặt Tiêu Ngọc Ngân đã dịu đi, muốn nói lại thôi.

Mấy ngày trước Tiêu Trầm Ngư đã cúi đầu, nếu như Tiêu Ngọc Ngân có thể đáp lại vào ngày mai, có lẽ quan hệ của hai người họ thật sự có thể hòa hoãn.

Nhưng Tiêu Ngọc Ngân hình như không có chút ý định nào.

Cô là người ngoài cũng không tiện nhắc nhở.

Thôi, chuyện nhà người ta để người ta tự giải quyết vậy.

Nửa tiếng sau.

"Nguyên Li là sinh viên xuất sắc, có phải mẹ nên tặng con bé một món quà không?" Tiêu Ngọc Ngân hỏi.

Liên Tương đang kiểm tra duyệt duyệt hồ sơ dự án, nghe thấy lời này, ngẩng đầu kinh ngạc, ngơ ngác hồi lâu.

Tiêu Ngọc Ngân nói: "Các cô gái trẻ các cô thích quà gì?"

Liên Tương mím môi, thật lòng nói: "Chuyển khoản ạ."

"…………" Tiêu Ngọc Ngân nói: "Cái này tôi tin, nhưng Nguyên Li tâm tư tinh tế, nếu chuyển khoản, sẽ tỏ ra không dụng tâm."

Liên Tương cũng không biết làm sao, đột nhiên cảm thấy Tiêu Nguyên Li không đáng thương nữa.

"Tiêu tổng có thể hỏi thử, Nguyên Li tiểu thư nhất định sẽ rất vui."

Tiêu Ngọc Ngân thật sự gọi điện thoại.

Trên đường tan làm về nhà, Liên Tương nhìn thấy Tiêu Ngọc Ngân chia sẻ hai bài đăng trên khoảnh khắc, một là bài đăng về sinh viên xuất sắc của Tiêu Nguyên Li, một cái khác là bài đăng về sinh viên xuất sắc của Tần Lệ.

Liên Tương tắt điện thoại, nhìn dòng xe cộ ngoài cửa sổ.

Một lúc sau cảm thấy không thoải mái, lại tìm wechat của Tiêu Trầm Ngư trên wechat.

Không có gì cả.

Tiêu Trầm Ngư nhìn thấy bài đăng Tiêu Ngọc Ngân chia sẻ, hào phóng ấn hai like.

Hệ thống nói: "Người phụ nữ, cô thật rộng lượng."

Tiêu Trầm Ngư trả lời: "…… Nói chuyện tử tế được không?"

Hệ thống nói: "Bây giờ Tần Lệ gặp phải chút rắc rối, có lẽ cô nên ra tay rồi."

Tiêu Trầm Ngư suýt nữa cười ra tiếng: "Tôi ra tay làm gì? Đi vỗ tay sao?"

"Ý tôi là, cô có thể giúp cô ta giải vây, sau đó cô ta sẽ có hảo cảm gấp bội với cô, cô sẽ có được quyền hạn thay đổi nguyên tác."

Hệ thống khuyên nhủ hết lòng.

Tiêu Trầm Ngư không hứng thú: "Bây giờ tôi chủ yếu muốn giải quyết vấn đề việc làm, chuyện của Tần Lệ không quan trọng, sau này tôi sẽ xử lý cô ta."

Hệ thống không hiểu suy nghĩ của cô.

Tiêu Trầm Ngư đặt báo thức, chuẩn bị đi ngủ, Phan Vân Tu và Diêu Bình An xông vào phòng ngủ rung giường, suýt nữa khiến cô hưởng dương ở tuổi 21.

Cô nắm lấy lan can giường, giọng bình tĩnh hỏi: "Muốn cả phòng được bảo lưu nghiên cứu sinh phải không? Tôi suýt nữa ngã xuống rồi!"

Phan Vân Tu vội vàng xin lỗi, nháy mắt ra hiệu: "Đại ca của chúng ta về rồi, đang biểu diễn ở quán rượu bên kia, đây có lẽ là lần cuối cùng xem đại ca biểu diễn, cậu chắc chắn không đi sao?"