Tạ Thời Tầm khẽ cười, buông tay khỏi sau gáy nàng, đồng thời lùi bước ra xa.
Trên lưng nàng vẫn còn vương hơi ấm của hắn khiến người ta khó chịu vô cùng.
Tuy lúc này nàng chỉ muốn thừa lúc đêm tối gió lớn chụp bao tải trùm lấy vị Trạng nguyên chuyên uy hϊếp nàng này, rồi đánh cho một trận.
Đường đường chính diện không đấu lại, chẳng lẽ lén lút cũng không được thử sao?
Nhưng nàng biết hiện tại hợp tác với Tạ Thời Tầm mới là con đường tốt nhất.
Chỉ có điều, con đường này... lại thật khiến người ta chẳng mấy dễ chịu.
“Ta dựa vào đâu mà tin ngươi?”
Sau một hồi lâu, Thẩm Nga nghiêm mặt hỏi.
“Ngươi chỉ có thể tin ta, chẳng phải ư?” Tạ Thời Tầm vung tay áo, rồi bước tới bên án thư trong phòng, ngồi xuống ngay ngắn, lại ngẩng đầu nhìn sang nàng: “Ta đã làm theo yêu cầu của ngươi, tạm thời phong tỏa lời đồn trong kinh, nhưng sẽ không kéo dài được lâu. Nhiều nhất đến mai, Trưởng công chúa liền phát hiện có điều lạ, lời đồn sẽ dấy khắp kinh thành... Hy vọng Thẩm bà mối tự biết nên xử trí thế nào. Bởi Tạ mỗ vốn chẳng ưa bị kẻ khác bỡn cợt.”
“Ta có thể đồng ý nhưng ta có vài điều kiện. Nếu ngươi chịu, ta sẽ hết lòng.”
Thẩm Nga nhíu mày, lại ngẩng mắt nhìn thẳng vào Tạ Thời Tầm, giọng trầm xuống.
“Ta muốn một khế đất ở Dương Châu cùng vàng bạc, việc thành, ngươi phải lập tức đưa ta rời khỏi kinh thành!”
“Thành giao!”
*
“Mẹ, biểu ca thật sự muốn cưới cô gái nhà buôn kia sao?”
Trước viện trong phủ Trạng nguyên, hành lang bày đủ loại hoa cỏ, mấy tên sai vặt qua lại quét tước, nha hoàn bận rộn không ngớt. Giữa lúc ấy, một giọng điệu oán trách kiêu ngạo bỗng vang lên.
“Diên Nhi, ta đã sớm nói với con rồi, người biểu ca con muốn cưới chính là thiên kim tiểu thư của vị phú thương nổi danh khắp kinh thành, nào phải hạng người tầm thường như con nói đâu.” Tạ Liên Khê nhíu mày, cầm chặt khăn gấm trong tay, không tán đồng mà ngẩng mắt nhìn con gái.
“Mẹ!” Liễu Diên Nhi tức giận đến đỏ mặt: “Phú thương thì đã sao, rốt cuộc vẫn là hạng thương nhân buôn bán. Biểu ca đường đường là Tân khoa Trạng nguyên sao có thể cưới nữ nhi nhà thương nhân!”
Nghe vậy, Tạ Liên Khê thở dài, lắc đầu, dừng bước.
“Diên Nhi, nếu biểu ca con không cưới tiểu thư nhà họ Tô vậy còn có thể cưới ai?”
“Tất nhiên là...” Liễu Diên Nhi vội vàng muốn đáp, song lời chưa ra khỏi miệng, đôi mắt đảo một vòng, nuốt trở vào.
“Dù sao, dù sao cũng không thể là nữ nhi nhà thương nhân kia!”
Nhìn dáng vẻ ấy, Tạ Liên Khê còn chẳng rõ sao.
Đứa con gái này của bà được nuông chiều hư hỏng mất rồi, cứ tưởng thiên hạ ai ai cũng phải xoay quanh mình, nay lại còn nảy sinh tâm tư với cả Tầm nhi.
Tạ Liên Khê khẽ than một tiếng, định bụng sẽ dạy bảo một phen. Nào ngờ bên cạnh, mắt Liễu Diên nhi bỗng sáng rực, bước chân nhanh chóng rẽ sang một hướng, cất tiếng gọi: “Biểu ca!”
Nghe vậy, Tạ Liên Khê ngẩn người, ngước mắt ngó theo.
Qua một khoảng sân, màn lưu tô trên mái hiên lay động che khuất bóng người lờ mờ.
Tạ Thời Tầm từ hành lang đối diện cất bước đi ra, nghe thấy tiếng gọi thì ngước mắt lên.
Liễu Diên Nhi thấy vậy lập tức co chân chạy ào về phía hắn.
Tạ Liên Khê với Tạ Thời Tầm tuy là cô cháu, nhưng những năm gần đây mới có qua lại.
Cha của Tạ Thời Tầm thuở trước đã bị chính cha mình ghét bỏ, đuổi ra thôn quê mặc cho tự sinh tự diệt. Thành ra Tạ Liên Khê cũng chỉ có dịp gặp vị cháu này thuở nhỏ, sau đó là khi hắn lên kinh dự thi, chịu đủ gian khổ trở về nhà cũ nhà họ Tạ tế tổ, rồi cuối cùng đỗ đầu Trạng nguyên. Khi ấy, bà đã gả vào nhà họ Liễu, đối với cháu trai này cũng chỉ đành bất lực.
Từ đó, mặt mũi nhà họ Tạ ở kinh thành thêm phần rạng rỡ, có thêm một vị Trạng nguyên.
Nhưng biết rõ xuất thân thực sự của Tạ Thời Tầm, trong kinh thành lại chẳng có bao nhiêu người.
Cháu trai này của bà quả thực là nhờ bản lĩnh của chính mình mà từng bước leo lên.
Nhớ đến đây, Tạ Liên Khê không khỏi lắc đầu.
Nếu không phải nhị ca năm ấy gây nên chuyện đó, Thời Tầm làm sao phải trôi dạt bên ngoài, nếm đủ khổ sở.
Đang mải suy nghĩ, bà chợt nghe tiếng the thé đầy chói tai của Liễu Diên Nhi vang lên.
“Ngươi là ai, sao lại ở trong phủ biểu ca ta!”
Tạ Liên Khê giật mình, vội bước nhanh qua.
Đến gần, trong tầm mắt liền hiện ra một thiếu nữ xinh đẹp linh động.
Khoác trên người bộ váy dài tay hẹp màu hồng đào, tôn lên vòng eo mảnh mai, gầy mà không hốc hác khiến người ta phải chú ý. Gương mặt thanh tú sáng sủa, mái tóc đen như lụa chỉ cài gọn bằng một cây trâm.
Toàn thân toát lên vẻ thanh lệ khéo léo, vô cùng hút mắt, bất cứ ai thoạt nhìn cũng phải tấm tắc khen ngợi.
Bên này, Liễu Diên Nhi đã sớm quên hết những phép tắc khuê các mà nhà họ Liễu dạy dỗ từ nhỏ, dáng vẻ chẳng khác gì một mụ chanh chua nơi chợ.
“Ngươi còn không mau mau tránh xa khỏi biểu ca ta, đừng làm bẩn mắt biểu ca ta!” Liễu Diên Nhi nghiến răng nghiến lợi bước nhanh lên mấy bước, chỉ thẳng vào Thẩm Nga đang đứng sau lưng Tạ Thời Tầm.
Thẩm Nga nhướng mày, khóe mắt lướt qua Tạ Thời Tầm, chỉ thấy hắn chẳng có phản ứng gì.
Dường như kẻ vừa rồi uy hϊếp nàng không phải là hắn, mà hắn vẫn là quân tử được người người ca tụng.
Đúng là dối trá!
Thẩm Nga thầm phỉ nhổ trong lòng.