Chương 17: Mọi người đã biết

Trong sân, hoa lê trắng xóa như tuyết phủ đầy mặt đất. Chim sẻ trong l*иg trên hành lang kêu ríu rít không ngừng, gió lướt qua khiến những chiếc chuông gió treo trên mái hiên kêu leng keng.

Hàng mi của Thẩm Nga khẽ run, lớp sương mờ dần tan, nơi đáy mắt lấp lánh ánh nước, tiếp đó cảnh vật trước mắt cũng dần trở nên rõ ràng.

Thanh nhã, tuy chẳng sánh được với vẻ tráng lệ xa hoa nhưng cũng đủ nhã thú, nhìn vào lại thấy một vẻ riêng khác.

Thần trí hãy còn hỗn loạn, nàng đưa tay xoa lên trán, chợt nhớ hôm qua mình hẳn đã gõ cửa phủ Trạng nguyên, nhìn thấy tên sai vặt trong phủ, sau đó...

Sau đó thế nào, nàng lại chẳng nhớ ra được.

Vậy... chỗ nàng đang ở bây giờ chính là phủ Trạng nguyên?

Thẩm Nga vừa nghĩ liền nghe thấy tiếng “kẽo kẹt” vang lên, ngẩng mắt đã thấy cánh cửa ở xa bị người từ ngoài đẩy vào, một nha hoàn mặc y phục vàng nhạt đi vào.

“Thẩm bà mối.” Nha hoàn cất tiếng gọi, trong tay bưng chậu nước, cúi đầu bước tới, đặt đồ lên chiếc bàn bên cạnh.

Chưa từng được người hầu hạ bao giờ, Thẩm Nga thấy thế lập tức bối rối, vội chống vào đệm mềm dưới thân đứng dậy, còn chưa kịp mở miệng thì nha hoàn kia đã lặng lẽ lui ra ngoài.

Quả nhiên, người trong phủ Trạng nguyên đều chẳng dễ gần gũi.

Thẩm Nga lẩm bẩm trong miệng, đứng hẳn dậy.

Vô tình liếc mắt nhìn đồ đặt trên bàn.

Chậu, khăn mềm... còn có cả một bộ y phục nữ tử màu hồng đào?

Trong khoảnh khắc, tim nàng đập dữ dội, huyết khí như dâng tràn điên cuồng xộc thẳng lên, cảnh vật trước mắt tựa hồ chồng chéo, rối mờ đến mức khiến người ta chẳng dám tiến lại gần.

Nàng gắng sức lắm mới bước được một bước, sau đó nghiến răng lao ra ngoài.

Thẳng hướng về phía chiếc gương đồng duy nhất trong phòng.

“Choang!” Bước chân loạng choạng làm vướng bàn ghế, một chén trà rơi xuống đất vỡ nát tứ tung.

Sau mấy phen động tĩnh, Thẩm Nga thở hổn hển tới trước gương đồng, giây lát sau ngẩng đầu liền thấy trong gương hiện ra khuôn mặt xuân sắc mười sáu mười bảy, mịn màng tựa đào xuân.

Họ... đều đã biết rồi!

Nỗi bi thương tột cùng như lũ dữ cuồn cuộn ập đến tràn ngập, ngoài ra chỉ còn lại vô tận kinh hoàng.

Bàn tay chống lên bàn của Thẩm Nga run run, gương mặt nhỏ tái nhợt, trán phủ đầy mồ hôi lạnh.

Không đúng, vẫn còn đường lui!

Chỉ cần người trong phủ Trạng nguyên không nói ra thì nàng vẫn là “Thẩm bà mối”!

“Thẩm bà mối đây là định ở lại trong phủ ta lâu dài sao?”

Bất chợt, một giọng nói mang theo ý cười vang lên. Khàn khàn lại trong trẻo lạ thường.

Thân thể vốn đang căng cứng của Thẩm Nga lập tức khựng lại, ngẩng đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Trạng nguyên lang thường ngày vẫn đóng vai quân tử ôn hòa trước mặt người đời giờ mặc một thân cẩm bào trắng, đang đứng không xa bên cạnh nàng.

“Ngài vào từ khi nào?”

Thẩm Nga hơi nheo mắt lại, lòng bàn tay siết chặt, trong mắt tràn đầy cảnh giác.

“Sao, Thẩm bà mối bây giờ đến giả bộ cũng chẳng buồn giả nữa sao?”

Tạ Thời Tầm không đáp mà khẽ cười, bước chân nhích lại gần hơn.

Thẩm Nga thấy thế liền lùi một bước, vẻ mặt càng ngày càng lạnh lẽo.

“Tạ Thời Tầm, tôi không biết vì sao ngài cứ bám lấy tôi, nhưng nếu ngài không để cho tôi đường sống thì dù cho cá chết lưới rách, tôi cũng sẽ lôi ngài cùng xuống địa ngục!”

Nghe vậy, đuôi mắt Tạ Thời Tầm khẽ nhướng, hai tay chắp trước người, môi nhếch lên cười, từng chữ từng chữ lặp lại.

“Xuống... địa... ngục?”

Thẩm Nga giơ tay lên, lặng lẽ lần tới chiếc trâm bạc cài trong tóc sau gáy.

Nhưng ngay giây sau, ánh trắng nơi khóe mắt thoáng lóe, một trận gió nhẹ lướt qua.

Bàn tay vừa chạm tới trâm bạc đã bị người khác siết chặt, cả thân nàng bị kéo ghì vào trong ngực hắn. Hương hoa lê thanh lạnh phủ kín khiến nàng không sao tránh được.

Trong lòng Thẩm Nga cả kinh, song tay còn lại vẫn không ngừng động tác.

Thúc cùi chỏ ra sau, nàng thoát ra khỏi l*иg ngực Tạ Thời Tầm. Sau đó xoay người, vung trâm bạc trong tay, mạnh mẽ đâm về phía hắn.

Nhưng động tác của người đối diện nhanh hơn, hắn thuận tay chặn chặt cổ tay nàng. Thẩm Nga chưa kịp phản kháng, giây lát sau cổ đã bị một bàn tay to khóa chặt.

Không chặt không lỏng, nhưng sức ép khiến người ta nghẹt thở.

Đầu ngón tay hơi thô ráp của Tạ Thời Tầm từng chút từng chút ma sát sau gáy nàng.

Khi hắn cong môi cười khẽ, hơi thở nóng rực đều phả xuống vành tai của nàng.

Thân thể Thẩm Nga cứng ngắc, hơi thở dồn dập.

“Ta còn không ngờ Thẩm bà mối che giấu kỹ thế, hóa ra còn biết võ à?” Bàn tay Tạ Thời Tầm phủ sau gáy nàng, nhìn từ xa lại cứ như nàng đang ngả vào ngực hắn.

Nhưng trong đó có mấy phần thử dò, chỉ đương sự mới hiểu rõ.

“Hừ.” Thẩm Nga cười nhạo, ánh mắt khẽ cong: “Ta cũng chẳng ngờ đường đường là Tân khoa Trạng nguyên lại dùng đến thủ đoạn uy hϊếp một bà mối để làm việc cho mình!”

“Uy hϊếp?” Tạ Thời Tầm lắc đầu, cười nhẹ: “Sao lại là uy hϊếp, ta chỉ là... đang giữ mạng cho bà mối mà thôi.”

“Ngài tưởng tôi sẽ tin?”

“Hãy giúp ta thành toàn hôn sự với nhà họ Tô, ta cam đoan ban cho ngươi phú quý vinh hoa, cả đời vô lo... Thẩm bà mối, ngươi xem vụ mua bán này thật hời đúng không?”

Thẩm Nga lặng thinh không đáp.