Tiếng nơi cổ họng Thẩm Nga kẹt lại, không thoát ra nổi, treo lơ lửng chẳng lên chẳng xuống, trong lòng “thình thịch thình thịch” nhảy loạn, đập đến mức đầu óc nàng đau nhức.
“... Tạ trạng nguyên nói đùa rồi.” Thẩm Nga ho khan một tiếng, con ngươi đen láy đảo loạn: “Được làm mối cho ngài đó là phúc trên trời, dân phụ nào dám nghĩ nhiều chuyện đâu đâu.”
Nàng cười tươi, nhưng người đối diện lại chẳng hề thấy vậy. Tạ Thời Tầm hất tay áo ra sau, khóe môi giữ ý cười, nhàn nhã bước đến: “Thẩm bà mối, mấy ngày trước rời phủ ta, sao lại đi tới con hẻm hẻo lánh ở phía Tây kia?”
Câu vừa nói ra, đến Thẩm Nga cũng chẳng thể giả vờ thêm được.
Tên này chỉ e ngay từ lúc nàng rời khỏi phủ Trạng nguyên đã cho người bám theo, bẫy đã giăng sẵn, chỉ đợi nàng tự nhảy xuống.
Mà nàng lại chẳng còn đường nào tránh né.
Ý nghĩ vừa sáng tỏ, nụ cười trên mặt Thẩm Nga cũng nhạt dần: “Nếu ngài có chỗ cần dùng đến dân phụ thì cứ nói thẳng đừng ngại.”
“Bà mối quả nhiên thông minh!” Tạ Thời Tầm giả bộ vỗ tay, ngoài mặt là bậc quân tử ôn hòa nhưng trong xương tủy lại chẳng khác nào Diêm vương.
“Thẩm bà mối hẳn vừa rồi đã nhận ra người xuất hiện trong sảnh lớn nhà họ Tô chính là thân tín của ta.” Hai tay Tạ Thời Tầm giao nhau, dáng vẻ chuẩn mực quân tử.
“Ngươi chắc cũng đã nghe từ miệng vị quan mai ở hẻm phía Tây kể rằng Trưởng công chúa có ý với ta, ngấm ngầm cấu kết với đám quan mai trong kinh, không cho ta nhờ người mai mối. Thế nhưng nay ngươi lại giúp ta thành thân với nhà họ Tô... Thẩm bà mối, ngươi có mấy cái mạng để sống đây?”
Mồ hôi lạnh thấm ướt lòng bàn tay, trong ngực như có một thùng nước lạnh dội xuống, buốt thấu xương. Nhưng trái tim lại đập cuồng loạn, ánh mắt Thẩm Nga tối như mực, chút may mắn mong manh trong lòng đã bị hắn bẻ gãy tận gốc.
“Dân phụ chỉ biết nghe theo lời Tạ trạng nguyên căn dặn.” Một lúc lâu sau, Thẩm Nga chớp mi mắt, một tiếng thở dài lặng lẽ bật ra.
Dòng nước này chẳng dễ gì trôi ra ngoài.
“... Thẩm bà mối.” Chưa kịp để Thẩm Nga phản ứng, nơi khóe mắt bỗng loáng qua sắc đỏ sẫm, ngay sau đó là mùi hương hoa lê thanh mát quấn chặt lấy mũi.
Tạ Thời Tầm bất ngờ bước sát lại, cúi người xuống. Mái tóc đen buông lỏng trên vai nghiêng hẳn xuống, vừa khéo rơi lên cổ Thẩm Nga, đem theo cảm giác ngưa ngứa.
Thẩm Nga sững sờ, lòng giằng xé không dám lùi lại.
“Trưởng công chúa chẳng bao lâu nữa sẽ có động tĩnh. Tin tức trong kinh lan rất nhanh, nhà họ Tô e cũng sẽ sớm biết. Mà khéo thay mối hôn sự này ta lại vô cùng coi trọng, cho nên xin Thẩm bà mối nghĩ cách... Ta tuyệt đối không thể để mất cuộc hôn nhân với phủ nhà họ Tô.”
Lời vừa dứt, Tạ Thời Tầm cong môi cười khẽ, rồi đứng thẳng rời đi.
Hương hoa lê thanh thoát theo gió cuốn đi, áp lực đè nặng nơi l*иg ngực Thẩm Nga cũng dần tan. Nàng chạm lên lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Mí mắt hạ xuống thấp hơn: “Xin Trạng nguyên yên tâm, dân phụ nhất định khiến ngài hài lòng.”
“Haha... bà mối đừng khiến ta thất vọng.” Tạ Thời Tầm cười, lại trở về dáng vẻ trăng thanh gió mắt trước người đời, thong dong bước quaT hẩm Nga tiến về phía cỗ xe ngựa không xa.
*
“Từ khi nào Trạng nguyên nhà ta cũng biết dọa người vậy?”
Phu xe vừa vén rèm xe, Tạ Thời Tầm vừa khom lưng bước vào, bên tai liền rơi xuống một câu trêu chọc.
Hắn chẳng đáp, chỉ thẳng thừng ngồi xuống chiếc đệm mềm một bên.
“Trạng nguyên, đáp lời đi.”
Người nọ cợt nhả, môi nở nụ cười, giọng điệu ngả ngớn.
Tạ Thời Tầm từ bi liếc một cái.
Là Chu Tử Kha.
Vương gia hôm nay cũng vận y phục đỏ chói, thêu mây, tóc đen búi cao bằng kim quan lấp lánh. Đôi mắt đào hoa thoạt nhìn sóng sánh, đôi môi tươi thắm, càng chẳng giống dáng vẻ đoan chính ngày thường trái lại còn mang nét phóng túng khó tả.
Chu Tử Kha vung tay sang bên, lấy cây quạt mực “xoẹt” một tiếng xòe ra, tràn đầy hoa mai đỏ.
“Đoan vương, người rảnh nhỉ?”
Tạ Thời Tầm liếc y một cái rồi xoay sang chén trà bên bàn.
Nước trà xanh biếc rót ra, chén dần đầy.
Chu Tử Kha chộp đúng lúc đưa tay đón, miệng nhếch cười: “Sao biết ta khát?”
Tạ Thời Tầm chẳng đáp, chỉ rót thêm một chén cho mình, tay tiện lấy một quyển Nho học mở ra đọc.
“Nói chứ phụ hoàng sao mãi chưa phong cho ngươi chức vị gì.” Chu Tử Kha uống xong trà, giọng oán trách: “Ngươi làm Trạng nguyên thế này cũng thật rảnh rỗi.”
“Gấp gì.” Tạ Thời Tầm khẽ nhướng mắt: “Chỉ riêng chuyện Chu Phù Nguyệt kia thôi, hoàng thượng đã sớm có khúc mắc trong lòng với ta. Giờ xử trí thế nào, phải xem ông ta tự cân đo.”
“Là ta nóng vội.” Chu Tử Kha thu lại ánh nhìn, mày càng nhíu chặt hơn.
“Ngươi để bà mối đó lo liệu có ổn không?”
“Tạ Thời Tầm ta không dùng kẻ vô dụng.”
“Nhưng Chu Phù Nguyệt rốt cuộc vẫn là...”
“Nếu không làm được, vậy thì bỏ, sống chết tùy số.” Tạ Thời Tầm gập quyển sách trong tay, ánh mắt lộ ra sát ý: “Nhưng thiên kim nhà họ Tô không gả cũng phải gả. Chuyện này chẳng đến lượt Chu Phù Nguyệt xen lời!”