Chương 13: Liệt

Khi ấy, ngõ hẻm ở phía Tây kinh thành.

"Này... thật sự không khá hơn được nữa à?"

Chu bà tử xách đèn đứng trong đêm tối dưới cửa sổ, trước giường. Ánh đèn mờ lay lắt chỉ hắt ra khuôn mặt vàng vọt của bà cùng người đàn ông nằm dưới chăn dày, mặt mũi bầm dập đến mức chẳng còn ra hình người.

Lang trung thu lại bàn tay đang bắt mạch, khẽ nghiêng đầu trong bóng tối.

"Chồng bà bị thương ở đầu, đã liệt rồi." Lang trung thu dọn lọ chai mang theo, giọng lộ vẻ không đành: "Nếu sau này tìm được thần y nào, có lẽ sẽ khỏi hẳn."

Chu bà tử không lên tiếng nữa.

Lang trung xách hòm, khẽ thở dài bước ra ngoài sân, miệng lẩm bẩm: "Thời buổi này toàn là những chuyện khổ mệnh như thế..."

Chu bà tử cụp mắt, lại nhìn kỹ người đàn ông hai mắt nhắm nhặt nằm liệt trên giường gần như chẳng còn ra dáng con người.

Gông xiềng trong lòng bấy lâu chợt như được tháo gỡ, tiếp theo đó là từng nỗi nặng nề dâng trào như thủy triều và nỗi hoang mang bất định.

Cho dù chẳng còn cảnh bị đánh mắng, nhưng bà và Hổ nhi rồi sẽ đi đâu về đâu?

Nghĩ vậy, Chu bà tử chậm rãi bước ra ngoài, chẳng gần chẳng xa mà theo sau lang trung.

Băng qua sân, ánh trăng nhàn nhạt như nước, gió lạnh thổi tới khiến áo quần dần khít lại, bước chân cũng vội hơn.

Lang trung ngoái lại bảo: "Không cần tiễn nữa, hãy về đi."

Chu bà tử đáp: "Ngài đi thong thả."

Cửa đỏ khép lại, bà thở dài một hơi xoay người, khóe mắt bỗng thấy Hổ nhi đang chơi một mình dưới gốc sơn trà giữa sân.

Đang định gọi, Hổ nhi đã vứt nhánh sơn trà vừa nhặt mà loạng choạng chạy tới.

"Chậm thôi!" Chu bà tử cất tiếng gọi.

Hổ Nhi lại chẳng dừng bước mà vội vàng chạy tới, đưa bàn tay nhỏ bé nắm chặt nhét vào bàn tay thô ráp của bà.

“Mẹ... mẹ, vàng lá...”

Nghe tiếng Hổ Nhi lắp bắp trong miệng, Chu bà tử sờ lòng bàn tay, chỉ cảm thấy cứng rắn gồ ghề.

Bà rủ mắt nhìn xuống.

Là một mảnh vàng lá!

“Hổ Nhi, cái này là ai cho con?” Trong lòng Chu bà tử mơ hồ đã có đáp án song lại không dám nghĩ tới, chỉ nắm chặt lấy bờ vai Hổ Nhi, hơi thở dồn dập.

“Là... là vị hôm nay tới cửa, người đánh cha cho con đó....”

Giọng Hổ Nhi nhỏ như muỗi kêu, lại khiến sống lưng Chu bà tử như gãy gập xuống.

Nước mắt bà chẳng biết rơi từ lúc nào, thấm ướt vải thô trên vai Hổ Nhi.

Bàn tay thô ráp đặt lên khuôn mặt hơi sưng đỏ của con, bà khàn giọng nói: “Con à, con phải nhớ kĩ người đó không phải là kẻ đánh cha con, mà chính là ân nhân của mẹ con ta!”

“Nàng tên là Thẩm Nga, là người tốt nhất trên đời này!”