Thẩm Nga vừa rời khỏi phủ nhà họ Tô đã vội vã đến phủ Trạng nguyên báo tin.
Từ chối cỗ xe mà Đỗ quản gia cho người chuẩn bị, nàng không quay về thôn Hạnh Hoa ngay mà rẽ trái rẽ phải bước vào một con hẻm phía tây kinh thành.
Trong hẻm chất đầy những vũng nước to nhỏ, vừa tối tăm lại ẩm thấp. Suốt dọc đường là vải vóc dơ dáy, bánh bao ăn dở, còn có cả những kẻ ăn mày co ro bên vệ đường, ruồi nhặng bay loạn.
Vén qua một tà lá chuối đẫm hơi nước, Thẩm Nga trông thấy một cánh cửa gỗ sơn son đã bong tróc.
Cửa khép hờ, bên trong vọng ra tiếng chửi đánh không to cũng chẳng nhỏ.
“Ông nó, ông định đánh chết mẹ con tôi sao?” Vết thương chưa lành trên đầu Chu bà tử lại bị cạnh ghế đập vỡ, máu chảy xuống.
Lúc này bà ôm chặt một đứa bé chừng bảy tám tuổi vào lòng. Thằng bé trốn dưới người mẹ mang đầy thương tích, đôi mắt sợ hãi run rẩy ngước nhìn gã đàn ông trước mặt.
Người đàn ông thân hình thô to đen sạm, cổ nghển lên, mặt đỏ bừng, toàn thân nồng nặc mùi rượu, mắt mơ màng. Miệng tuôn toàn lời bẩn thỉu.
“Đồ tiện phụ! Đồ tạp chủng!”
Hắn mắng rồi ném mạnh bình rượu xuống đất.
“Toàn lũ sao chổi ăn hại, ngay cả tiền rượu cho lão tử cũng không kiếm nổi, nuôi các ngươi để làm gì? Cho chó ăn chắc?”
Vừa chửi, gã vừa loạng choạng bước tới với ánh mắt hung ác như sói đói nơi tuyết nguyên, khiến người ta kinh hãi.
“Cha thằng nhỏ, tha cho mẹ con tôi đi! Ngày mai tôi sẽ ra ngoài kiếm tiền, kiếm tiền mua rượu cho ông, xin đừng đánh nữa!” Chu bà tử khóc lóc cầu xin.
Lạy trời, cứu mẹ con tôi với!
Nhưng lời cầu xin chẳng làm gã mềm lòng, cũng chẳng đổi được sự thương xót của ông trời.
Chỉ có tuyệt vọng vô tận, chìm trong bụi trần lạnh lẽo.
“Đồ ăn hại, chết đi cho xong!” Gã vớ lấy cái ghế gãy, giơ tay nhằm đầu Chu bà tử nện xuống.
Đau đớn trong tưởng tượng lại không đến. Chu bà tử run run mi mắt, lệ trượt xuống gò má.
Bà mở mắt, chỉ thấy một bàn tay thon mảnh giơ ngang trước mặt, vững vàng đỡ lấy chiếc ghế.
“Cả đời này ta ghét nhất đàn ông đánh vợ!”
Thẩm Nga khẽ cong môi, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm gã đàn ông, giọng nhẹ mà kiên quyết.
“Ở đâu ra con mụ xấu xí dám xen vào chuyện gia gia? Phi!”
Dứt lời, gã lại định giật chiếc ghế bổ về phía nàng.
Nhưng động tác của Thẩm Nga còn nhanh hơn!
Một cú đá nhanh đến mức mắt thường gần như không bắt kịp chuẩn xác giáng vào ngực hắn, cả eo lẫn bụng đều dồn lực.
“Rầm!”
Gã đàn ông bị hất văng mấy mét, ngã dập mạnh vào bàn, ngực đau nhói phun ra một ngụm máu.
“Tiện... tiện nhân... tao... tao gϊếŧ...”
Hắn vừa nôn ra máu vừa gào, đôi mắt như móc câu diều hâu chết dán chặt vào nàng.
“Hừ.” Thẩm Nga cười khẩy, xoay cổ tay, lắc nhẹ cổ, khớp xương vang lên một tiếng “rắc” rồi đứng thẳng dậy.
“May mà kiếp trước rảnh rỗi học võ vài năm, không thì gặp loại cặn bã như ngươi đúng là chẳng biết làm thế nào cho phải...”
Nói rồi, nàng cúi xuống nhặt cái ghế, sải bước tới nện thẳng vào đầu hắn.
Trong khoảnh khắc, gã đàn ông ngất lịm.
Chu bà tử ôm chặt đứa con run rẩy đứng lên. Thằng bé sợ đến nỗi chỉ biết nép sau lưng mẹ, thân hình còn run cầm cập.
“Cảm... cảm ơn...” Chu bà tử run môi, vừa sợ vừa cảm kích nhìn Thẩm Nga đang bước đến gần, vội ôm thằng bé lùi lại một bước.
Thẩm Nga dừng lại, nhìn chằm chằm bà.
Một lúc lâu, Chu bà tử ngập ngừng: “Cô... cô không nên giúp ta.”
“Đúng là không nên giúp!” Thẩm Nga châm chọc: “Dù sao đám tư mai trong kinh bài xích ta, chẳng phải do bà một quan mai cầm đầu hay sao?”
“Ta...” Chu bà tử nghe thế định chửi lại, nhưng lập tức nén xuống: “Là ta sai, sau này ta sẽ không dẫn đầu xa lánh cô nữa...”
“Hừ.” Trong lòng Thẩm Nga chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước nàng đã quá quen với chuyện kẻ trên kẻ dưới giẫm đạp lẫn nhau.
Trong công ty môi giới hôn nhân, có kẻ tranh giành khách của nàng, có kẻ sau lưng ám hại, cũng có kẻ cười nhạo nàng là đứa mồ côi không ai nuôi, bảo nàng thiếu tình thương...
Kiếp trước nàng cũng từng thật lòng đối đãi, cũng từng mong có một hai bạn bè rồi tìm một công việc bình thường, không cần giàu sang, chỉ cần sống yên ổn hết đời... Nhưng quá khổ, một cô nhi không ai thương thì tình cảm nàng trao đi đổi lại đều là phản bội.
Cho nên những lời hối lỗi này, nàng chẳng cần nữa.
Chỉ có tiền bạc và danh lợi vĩnh viễn không phản bội nàng.
“Đừng hiểu lầm, tôi cứu bà chỉ vì muốn hỏi một tin tức. Tin tức coi như là thù lao, rất công bằng.”
Hơn nữa, vì bà không giống ả đàn bà kia, bỏ lại cả con mình để chạy trốn...
“Cô... cô muốn biết gì?”
Chu bà tử thở phào, sau đó lại cảnh giác nhìn nàng.
“Vì sao Trạng nguyên muốn cưới vợ lại không tìm đến quan mai?”