Tân nương bỏ trốn cùng người khác, Trạng nguyên tức giận cưỡng ép cưới luôn bà mối. Đêm trước ngày nghỉ hưu, nhân viên xuất sắc của trung tâm mai mối - Thẩm Nga vừa kịp thực hiện giấc mơ tự do tài chí …
Tân nương bỏ trốn cùng người khác, Trạng nguyên tức giận cưỡng ép cưới luôn bà mối.
Đêm trước ngày nghỉ hưu, nhân viên xuất sắc của trung tâm mai mối - Thẩm Nga vừa kịp thực hiện giấc mơ tự do tài chính lại bất ngờ xuyên không thành một cô thôn nữ góa bụa không ai nuôi dưỡng, không ai thương xót chốn cổ đại.
Thẩm Nga: "Nghỉ đi, ta không còn sức để xoay nữa rồi."
Bất đắc dĩ, trong nhà nghèo đến mức nồi niêu chẳng còn gì để nấu. Không muốn chết đói, Thẩm Nga đành phải quay lại nghề cũ, nhận việc mai mối cho làng trên xóm dưới.
Ai ngờ nghề này càng làm càng phát đạt, danh tiếng của nàng thậm chí còn vang dội hơn cả kiếp trước!
Tính toán sổ sách trong tay, Thẩm Nga ngẫm nghĩ thêm vài năm nữa là có thể hiện thực hóa giấc mộng tự do tài chính phiên bản cổ đại. Vừa hay lúc này có Trạng nguyên mới đỗ đầu kinh thành đến nhờ nàng mai mối tìm vợ cho hắn.
Thẩm Nga hí hửng nhận lời, tới lui nhiều bận cuối cùng cũng chốt được tiểu thư nhà phú thương họ Tô làm tân nương cho Trạng nguyên lang. Khoản tiền lời giữa chừng cũng khiến nàng bỏ túi đầy ắp.
Ai ngờ ông trời trêu ngươi, đến ngày cưới, Thẩm Nga được nhà họ Tô mời tới dự tiệc mừng.
Kết quả trước giờ đón dâu, tân nương đã cao chạy xa bay, Trạng nguyên lang đến nơi thì tân nương đã chẳng thấy đâu.
Kinh khủng hơn, Trạng nguyên lang đang đứng ngay sau lưng nàng giở giọng lạnh như băng bổ sung một câu: “Tân nương bỏ trốn rồi thì bà mối lên thay.”
Thẩm Nga: "Đùa ta à?"
*
Kiếp trước, Tạ Thời Tầm xuất thân nghèo khó. Từ nhỏ đến lớn, ngoài một lần rung động thoáng qua thuở thiếu thời thì chuyện tình cảm gần như trống rỗng.
Sau khi đỗ Trạng nguyên, lại bị Trưởng công chúa đương triều quấn lấy khiến hắn đau đầu không thôi.
Mãi đến sau này khi quân phản loạn tấn công kinh thành, Tạ Thời Tầm phò trợ tân đế đăng cơ, trở thành Thừa tướng quyền khuynh thiên hạ. Địa vị chỉ dưới một người trên vạn người, thế mà vẫn đơn độc một mình.
Nếu nói kiếp trước còn gì hối tiếc, thì có lẽ là cô vợ nuôi từ bé từng hứa với hắn trọn đời trọn kiếp, song lại thừa dịp hắn lên kinh dự thi thì trộm tiền lộ phí của hắn rồi bặt vô âm tín.
Kiếp này làm lại, Tạ Thời Tầm chỉ mong thoát khỏi Trưởng công chúa càng sớm càng tốt, lập tức thành thân.
Nào ngờ ngày rước dâu tân nương chạy mất, mà người mai mối đứng bên cạnh sao nhìn thế nào cũng giống hệt cô vợ nhỏ vô ơn bạc nghĩa thuở trước?
*
Sau khi thành thân rồi, chẳng có cảnh khốn khổ bấp bênh như Thẩm Nga nghĩ, trái lại là cơm đưa tới miệng, áo đến tận tay, ngày tháng không thể nào thoải mái hơn, đến cả vị Trạng nguyên lòng dạ hiểm độc kia trông cũng ngày càng thuận mắt.
Mà một khi đã thuận mắt rồi, ánh nhìn của hắn dành cho nàng cũng trở nên là lạ.
Vài hôm sau, sấm sét vang dội, hắn liền vén rèm giường, nhẹ giọng dỗ dành: “Hôm nay sấm to quá, sợ phu nhân hoảng hốt, chi bằng để vi phu lên giường bầu bạn cùng phu nhân?”
Nàng rúc trong chăn gấm, vừa buồn ngủ vừa lơ mơ gật đầu mà chẳng nghe rõ.
Kết quả là kẻ kia không chỉ lên giường mà còn thuận tiện cùng nàng bái kiến Chu Công.
Thẩm Nga: “...”
Thôi thì cũng được, dù sao nàng cũng chẳng thiệt thòi gì. Đúng lúc ngày tháng trôi qua càng lúc càng ngọt ngào, lại có người từ quê nhà tìm đến. Nàng nghĩ bụng muốn đến gặp trưởng bối, nào ngờ vừa đi ngang qua cửa sổ hoa thì nghe thấy tiếng nói vọng ra từ chính sảnh.
“Sao lại cưới cô vợ nuôi từ bé từng trộm lộ phí của mình, hại bản thân thê thảm không ngóc đầu lên được ấy hả?”
Thẩm Nga: "Chết rồi, đây là muốn lấy mạng mình thật rồi!"
Vì thế, nàng ngồi lặng dưới cửa sổ suốt một đêm, sáng sớm bèn vội vã thu dọn hành lý bỏ trốn.
Nào ngờ chưa đi được bao xa đã bị người mang đao chắn đường. Thẩm Nga siết chặt cổ áo, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bước từng bước từ trong đám người tiến lại với khí thế lạnh lùng tựa ma quỷ mà bất giác nuốt một ngụm nước bọt.
“Thế... phu nhân định mang theo cốt nhục của ta bỏ đi đâu?”
Thẩm Nga nhìn bụng dưới đã hơi nhô lên, cuối cùng khóc không ra nước mắt bị hắn bế lên xe ngựa, thút thít khóc suốt cả đường...
Chạy thì chạy không thoát, mà con thì vẫn phải sinh!
*
1. Bà mối ham tiền thực dụng x Trạng nguyên lạnh lùng bụng dạ đen tối, cưới trước yêu sau.
2. Cả hai đều sạch, 1v1.
3. Nam chính kiếp trước chỉ là xao động thoáng qua, không phải yêu, thật sự không phải yêu. Hắn chỉ yêu nữ chính, chỉ một mình nàng.
4. Không bôi đen nữ chính ban đầu, về sau sẽ có lời giải thích. Nữ chính thật sự yêu tiền, nhưng càng giỏi kiếm tiền hơn!
Cảm ơn @Lynh rất nhiều đã đề cử ạ, chúc bạn đọc truyện thật vui 🥰