Chương 9: Ôm (3)

Về phía Hoắc Tức, vừa lên xe đã nhìn thấy túi quà tặng hôm qua quên mang về nhà.

Hồng hồng nhạt nhạt, bên trong đựng...

Tổng giám đốc Hoắc luôn bình tĩnh trên thương trường, hiếm khi lại có chút lúng túng.

Mắt không thấy tâm không phiền, Hoắc Tức bảo tài xế cất cái túi vào cốp xe.

May mà có cái túi bọc, tài xế cũng không biết bên trong là gì.

Xe chạy bon bon, đến công ty của Lăng Việt an toàn.

"Sếp Hoắc." Thư ký của Lăng Việt cũng đã rất quen với anh, dẫn anh thẳng đến văn phòng của Lăng Việt, và mang trà lên: "Sếp Lăng sẽ đến ngay."

Hoắc Tức gật đầu, nhà họ Hoắc và nhà họ Lăng có mối hợp tác, hai người cũng là bạn bè từ nhỏ đến lớn.

Chỉ là, tính cách lại là hai thái cực.

Hoắc Tức trầm ổn nội liễm, từng được ca ngợi là vị tổng giám đốc ga lăng nhất, còn Lăng Việt thì khác, một gã công tử đào hoa chính hiệu.

"Yo, sếp Hoắc, hôm nay đến muộn đấy." Lăng Việt ngồi đối diện với Hoắc Tức, rồi tiện miệng bảo thư ký pha cho hắn một ly cà phê, phải là cà phê đá.

Hoắc Tức theo bản năng nhớ lại cảnh tượng buổi sáng, biểu cảm có chút vi diệu.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo lại càng khiến anh cảm thấy kỳ lạ hơn.

Thư kí nhỏ mới đến, bưng cà phê đến gần Lăng Việt, đang đi bình thường thì đột nhiên vấp ngã, cà phê đổ hết lên người Lăng Việt.

Hoắc Tức: "..."

Nhưng dường như Lăng Việt đã quá quen với chuyện này, vén cằm thư ký nhỏ lên, lộ ra một nụ cười phóng đãng: "Ngoan, bé cưng, hôm nay có việc chính, không chơi đùa với em nữa."

Giống như lời dỗ dành giữa những người tình.

Thế nhưng Hoắc Tức biết, không phải chuyện như vậy.

Lăng Việt tuy phong lưu, nhưng tuyệt đối không làm bừa bãi trong công ty.

Trông thư kí nhỏ này hơi lạ mặt, chắc là mới đến.

Thư ký nhỏ đỏ mặt chạy đi.

Lăng Việt "chậc" một tiếng, lẩm bẩm một câu: "Thời đại nào rồi mà còn bày trò này? Tổng giám đốc nào cũng thích mỹ nhân ngốc nghếch à? Cô thư ký nhỏ này còn tưởng đang đóng phim thần tượng sao?"

Phim thần tượng thì không thể rồi, ở chỗ Lăng Việt này, nhiều nhất chỉ có thể đóng phim văn phòng AV.

Hoắc Tức nhận ra điều bất thường: "Cái trò này? Phim thần tượng?"

Lăng Việt cười anh như một ông già cổ hủ.

"Phim thần tượng ngày xưa, nữ chính không cẩn thận làm đổ cà phê lên người nam chính tổng giám đốc, thành công thu hút sự chú ý của sếp, cuối cùng nên duyên vợ chồng, nhưng cái trò này giờ cũ mèm rồi. Thường thì bây giờ còn có người làm vậy, cơ bản chỉ để quyến rũ đối phương, mong cầu một cuộc vui chớp nhoáng mà thôi."

Hoắc Tức rơi vào trầm tư, sáng nay Tống Thu Thanh đang quyến rũ anh ư?

Chẳng lẽ không phải là muốn cùng anh diễn phim thần tượng sao?

"Lão Hoắc?" Lăng Việt thay một bộ đồ khác đi ra, thấy Hoắc Tức như đang thất thần: "Có ai đó đổ cà phê lên người cậu à?"

Sự trầm tư của Hoắc Tức chuyển thành im lặng.

"Chết tiệt, có thật à." Lăng Việt hứng thú hẳn, xấp tài liệu vừa cầm tiện tay cũng ném sang một bên, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Hoắc Tức: "Kể cho anh em nghe xem nào, ai vậy? Dám cả gan quyến rũ sếp Hoắc?"

"Ê khoan đã, đừng nói là cậu không hiểu ý của người ta đấy chứ? Thật sự tưởng người ta trượt chân à?"

Hoắc Tức đánh trống lảng: "Cậu có biết bộ phim nào mà nam chính mỗi ngày trước khi ra khỏi nhà đều ôm nữ chính không?"

Nhà họ Lăng có liên quan đến nhiều ngành giải trí, Lăng Việt cũng là một người thích chơi bời.

Lăng Việt không hiểu, mở miệng đã chế giễu: "Phim nào mà nhàm chán thế?"

Khóe miệng Hoắc Tức giựt một cái: "Được rồi, không nói chuyện này nữa, bàn về hợp đồng đi."

Trái tim muốn hóng hớt của Lăng Việt bị Hoắc Tức đá văng: "Lần này cậu phải bay đến nước A một chuyến, mấy ngày nữa mẹ tôi sinh nhật, chỉ có cậu đi được thôi."