Chương 6: Về nhà (3)

Tống Thu Thanh muốn nói lại thôi, muốn thôi lại nói: "Cậu ta uống nhiều rồi."

Gió đêm thổi tan sự im lặng.

Không phải ngày lễ, phần lớn thời gian họ đều sống trong căn hộ cao cấp ở nội thành.

Điều hòa nhiệt độ giữ nhiệt độ ổn định, xua đi cái nóng bức của đầu hè. Nghĩ đến tin nhắn của anh Đậu, Tống Thu Thanh vừa vào cửa đã bật nhảy xa Hoắc Tức hơn tám mét.

Để che giấu sự ngại ngùng, cậu định nói trước về việc đi quán bar tối nay.

Thực ra khi họ mới kết hôn, thỉnh thoảng cậu cũng đi uống rượu với bạn bè, tất nhiên, là uống rượu nói chuyện âm nhạc một cách nghiêm túc.

Nhưng có một lần bị truyền thông bẩn chụp được, viết rất khó coi.

Đại loại như phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Hoắc thị không chịu nổi cô đơn, trong thời gian tổng giám đốc Hoắc ra nước ngoài thì ăn chơi đàng điếm.

Hoắc Tức biết chuyện, không nói gì, rất nhanh đã xử lý tờ báo đó, nhưng lần đó cũng gây ra ảnh hưởng nhất định đến Hoắc thị, từ đó về sau, Tống Thu Thanh cũng chú ý hơn.

"Anh Hoắc, tối nay đi quán bar, chỉ là để xem ban nhạc của Nhan Đậu biểu diễn thôi."

Cậu do dự một lát, tiếp tục nói: "Nhan Đậu bị hoãn chuyến bay, tôi tạm thời giúp cậu ấy chữa cháy, hát một bài trên sân khấu."

Hoắc Tức gật đầu: "Không sao, đó là tự do của em, nếu có vấn đề, đội ngũ truyền thông sẽ xử lý, em không cần lo lắng."

Tống Thu Thanh mím môi, gật đầu.

Hoắc Tức dịu dàng, lịch thiệp.

Có lẽ anh hơi khác biệt một chút so với hình mẫu tổng tài bá đạo mà mọi người thường biết, ngoài việc nghiêm túc trong công việc ra, bình thường anh đối xử với mọi người đều ôn hòa lễ độ.

Với cậu, anh sẽ chủ động mở cửa xe cho cậu, khi cậu cần giúp đỡ, anh sẽ đưa ra những giải pháp hoàn hảo.

Rất xuất sắc, nhưng cũng rất lạnh nhạt.

Tống Thu Thanh đã từng có một khoảng thời gian, hận anh cứ như khúc gỗ.

Nhưng bây giờ cũng không sao cả, dù sao cũng sắp ly hôn rồi, Tống Thu Thanh cũng không phải là người hay băn khoăn.

Ấy, không đúng, đợi đã!

Hệ thống vẫn im lặng, Tống Thu Thanh suýt chút nữa đã quên mất nó.

Cậu có một linh cảm, nhiệm vụ mà hệ thống giao cho cậu, có lẽ đều liên quan đến Hoắc Tức.

Bây giờ họ vẫn chưa hoàn toàn ly hôn, như hôm nay, hôn một cái, tuy trông có vẻ hơi điên thật, nhưng họ vẫn là hợp pháp.

Nếu thực sự ly hôn rồi, lại có nhiệm vụ tương tự thì sao? Vậy thì đúng là lưu manh rồi.

Cậu đã có thể tưởng tượng ra cảnh mình chạy đi tìm Hoắc Tức để làm nhiệm vụ, sau đó bị bảo vệ của tập đoàn Hoắc thị ném ra ngoài.

Thật đáng sợ, Tống Thu Thanh lập tức toát mồ hôi lạnh.

Cậu không muốn chết.

Tống Thu Thanh thăm dò mở lời: "Anh Hoắc, chuyện tôi bị ngã tối nay, cái đó..."

Hoắc Tức tưởng cậu nói là có thể bị ngã bị thương, thế là anh nghĩ nghĩ: "Đi bệnh viện xem sao?"

Tống Thu Thanh ôm mặt, nhìn xem, chắc chắn Hoắc Tức nghĩ cậu bị bệnh rồi.

Lơ mơ, cậu lang thang về phòng mình, sau khi tắm rửa xong nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được.

Phòng của Hoắc Tức ở ngay cạnh phòng cậu, nghĩ đến việc sau này có thể phải làm những nhiệm vụ đó với Hoắc Tức, cậu đã bắt đầu cảm thấy xấu hổ chết đi được.

Vào lúc rạng sáng, cậu mới mơ màng ngủ thϊếp đi, ý thức cuối cùng là hy vọng khi tỉnh dậy, hệ thống đã biến mất.

Chưa kịp chìm vào giấc ngủ sâu, giọng nói của hệ thống lại vang lên.

[Xin hãy tặng người yêu của bạn một cái ôm tạm biệt vào buổi sáng, nếu nhiệm vụ thất bại sẽ có cảnh báo điện giật, ba lần thất bại sẽ trực tiếp xóa sổ.]

Trái tim đang treo lơ lửng của Tống Thu Thanh, cuối cùng cũng chết lặng.