Chương 2: Giọng ca chính (2)

Tóm lại, đại khái chỉ một câu.

Bố phá sản, mẹ bệnh tật, em gái còn đi học, và chính cậu cũng tan nát.

Người lớn trong nhà và gia đình của người chồng trên danh nghĩa của cậu có chút quan hệ, đối phương lại vừa hay cũng đang rất cần một cuộc hôn nhân ổn định.

Hôn nhân hợp đồng, ba năm là ly hôn.

Ngày đó cũng đã đến.

Nếu không thì Tống Thu Thanh cũng sẽ không xuất hiện ở nơi đầy tiếng ồn và hào nhoáng như quán bar vào buổi tối.

Anh Đậu nhanh nhảu: "Nói thật đi, hai người chưa từng có cảnh cưới trước yêu sau à? Tao thấy lúc mày kết hôn rồi đó, chồng mày cũng thuộc dạng cực phẩm mà, chắc là kiểu mày thích, định ly hôn thật à? Sau này chưa chắc đã tìm được cực phẩm như vậy đâu."

Tống Thu Thanh xoè tay: "Tao chỉ thèm thân thể của anh ấy thôi."

"Mày hạ tiện thật." Anh Đậu tung hứng.

Tống Thu Thanh không nhịn cười được, nghĩ đến người chồng trên danh nghĩa của mình, cậu lại bật cười. Vẻ ngoài thì khỏi phải bàn, chiều cao gần một mét chín, vai rộng chân dài, vòng eo săn chắc, gia thế cũng cực kỳ mạnh mẽ, đúng chuẩn hình mẫu Alpha hàng đầu trong các tác phẩm tổng tài bá đạo.

Một lần tình cờ nhìn thấy trong hồ bơi, cơ bụng hình chữ V cũng gợi cảm đến tột cùng.

Đúng là kiểu người cậu sẽ thích.

Chỉ là con người có chút vô vị, có lẽ là do anh được ông cụ Hoắc nuôi lớn à? Cuộc sống cứ như một ông cụ về hưu vậy.

Vừa mới kết hôn, Tống Thu Thanh còn có ý định làm gì đó, dù sao cũng là hợp pháp, nhưng trạng thái cuộc sống tám trăm năm không đổi của Hoắc Tức trực tiếp khiến cậu nản chí. Sau này Hoắc Tức bận công việc, bay khắp nơi, thời gian họ gặp nhau cũng không nhiều.

Dần dần, Tống Thu Thanh cũng không còn tâm trí đó nữa.

Nói ra thì, thỏa thuận kết hôn ba năm, hôm qua mới đi cục dân chính đăng ký, chỉ cần trải qua một tháng thời gian tạm hoãn, họ có thể ly hôn rồi.

"Ba năm mà không cưa đổ được." Tống Thu Thanh không biết là tự giễu hay mang theo chút cảm xúc khác: "Chẳng lẽ sắp ly hôn rồi, tao còn làm gì đó sao?"

Anh Đậu hận cậu như khúc gỗ: "Anh ta là cực phẩm, còn cái mông lớn của mày cũng là cực phẩm trong giới rồi. Anh ta có thể nhịn được không ra tay với mày, có phải là anh ta không được không? Nếu không phải hai đứa mình trùng số*, tao nhất định phải theo đuổi mày hai ngày."

(*) Ở đây ý nói là anh Đậu và Thu Thanh đều là 0.

Tống Thu Thanh lại đấm cậu ta một cú: "Cái mông lớn của mày đi chết đi."

Cậu cũng không muốn cùng bạn bè thảo luận về việc người chồng hợp pháp của mình có bị trở ngại ở một khía cạnh nào đó hay không, nhưng anh Đậu lại không có những lo ngại này, vừa uống hai ly, là đã mở lời ba hoa rồi.

"Theo tao thấy, kệ anh ta có ly hôn hay không, cũng đừng bận tâm mày nghĩ gì, anh ta nghĩ gì, chúng ta đều là người trưởng thành rồi, theo đuổi một chút kɧoáı ©ảʍ thể xác, chúng ta cũng không thiệt." Anh Đậu kích động cậu: "Mày sắp thành lão xử nam rồi…"

Lúc này Tống Thu Thanh lại cau mày chặt, nhìn quanh: "Mày có nghe thấy tiếng gì không?"

"Đây là quán bar, mày nói là loại tiếng gì?"

Được rồi, Tống Thu Thanh xác nhận rồi, chỉ có cậu nghe thấy.

Thật là hết sức vô lý, mẹ của sự vô lý đã mở cửa cho sự vô lý về đến tận nhà rồi, hệ thống tải thành công, ý là sao đây?

Anh Đậu vẫn lảm nhảm, Tống Thu Thanh không động đậy, ai mà chẳng đọc mấy cuốn tiểu thuyết mạng chứ?

Giọng của hệ thống lạnh lẽo, vô cảm, thậm chí còn chẳng có lời tự giới thiệu nào, trực tiếp giao nhiệm vụ cho cậu.

[Xin hãy hôn lên môi người yêu của bạn, thời hạn trong vòng một giờ, nếu nhiệm vụ thất bại sẽ có cảnh báo, ba lần thất bại sẽ trực tiếp bị xóa sổ.]

Tống Thu Thanh khịt mũi coi thường, cái hệ thống gà mờ gì thế này?

Nhưng bất kể cậu có mắng mỏ trong lòng thế nào, hệ thống cũng không lên tiếng nữa, chỉ có tiếng tích tắc tích tắc của đồng hồ đếm ngược.