Chương 19: Thưa ngài (1)

Một Hoắc Tức dịu dàng, làm sao có thể thực sự khiến Tống Thu Thanh cảm thấy xấu hổ?

Chỉ là lúc này, Tống Thu Thanh đang đỏ mặt, cố gắng giải thích điều gì đó, thực sự quá đáng yêu.

Ánh mắt cũng trong veo vô cùng, không hề có cái vẻ của những nam nữ sẽ đi quyến rũ người khác trong ấn tượng của Hoắc Tức.

Nhưng kỳ lạ thay, vào khoảnh khắc này Hoắc Tức buộc phải thừa nhận, dường như anh đã bị Tống Thu Thanh, người đang đỏ mặt và bối rối trước mặt, quyến rũ rồi.

Anh cũng đã từng trải qua những năm tháng tuổi trẻ, cũng không biết đã đọc được câu nói này ở đâu: "Khuôn mặt đỏ ửng của người tình, là bức thư tình đẹp nhất."

Ánh mắt Hoắc Tức càng thêm dịu dàng, không tự chủ vươn tay xoa mái tóc mềm mại của Tống Thu Thanh.

"Phòng ngủ còn có một nhà vệ sinh nữa. Vì Thanh Thanh phải hoàn thành thử thách, hay là chúng ta tiết kiệm thời gian, mỗi người một bên vệ sinh cá nhân?"

Không ai có thể không khuất phục trước sự dịu dàng của Hoắc Tức.

Hoặc có thể nói, không ai có thể từ chối sự dịu dàng của Hoắc Tức.

Tống Thu Thanh cũng vậy.

Cậu biết rõ cái cớ thua thử thách của mình có hàng trăm lỗ hổng, nhưng khi cậu mặt không đổi sắc nói dối Hoắc Tức, cậu lại tin chắc rằng Hoắc Tức sẽ hợp tác với cậu.

Nhưng khi đến khoảnh khắc này, được nuông chiều như vậy, Tống Thu Thanh lại có một sự rung động khó tả.

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào cũng không dập tắt được cơ thể nóng ran của Tống Thu Thanh khi được xoa đầu.

Tống Thu Thanh đột nhiên cảm thấy bản thân có thể có chút thấp kém.

Nhưng suy nghĩ này chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc.

Thế hệ trẻ ngày nay, ít tìm nguyên nhân ở bản thân, hãy tìm nguyên nhân ở người khác.

Từ chối những gánh nặng tinh thần.

Êy hây!

Chín bỏ làm mười mà nói, họ là vợ chồng hợp pháp.

Lời thề trong hôn lễ, dù nghèo khó hay giàu sang, dù khỏe mạnh hay ốm đau, đều không rời xa nhau.

Bây giờ cậu bị hệ thống chó má đeo bám, Hoắc Tức không có trách nhiệm sao?

Đúng vậy, vì tài sản hôn nhân là của chung, vậy cái hệ thống đột nhiên xuất hiện trong hôn nhân, cũng là của chung.

Tống Thu Thanh đã thành công thuyết phục được bản thân.

Hoắc Tức ở bên kia bức tường, đang tắm, đột nhiên hắt xì một cái.

Anh không hiểu vì sao mình lại có cảm giác đang gánh một cái nồi nào đó.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, hai người cùng nhau lên chiếc giường lớn của khách sạn.

Khách sạn có chăn dự phòng, nhưng kỳ lạ thay hai người đều chờ đối phương đi lấy, kết quả không ai nhúc nhích.

Cuối cùng nằm chung một chăn.

Chăn mùa hè có chút mát lạnh, vừa tắm xong, điều hòa thổi tới làm nổi cả da gà.

Tống Thu Thanh rúc vào trong chăn, như một chú mèo con bí mật quan sát. Ồ, hóa ra sếp tổng cũng nổi da gà.

Hê hê.

"Cười gì đấy?" Hoắc Tức vừa nằm xuống đã nghe thấy Tống Thu Thanh cười ngốc nghếch.

Tống Thu Thanh nghĩ mình đã vô tình cười thành tiếng, ngượng ngùng một lát: "Không có gì, ngài Hoắc bây giờ muốn nghỉ ngơi chưa?"

Hoắc Tức không hài lòng với cách xưng hô "ngài Hoắc": "Thanh Thanh, sao em cứ gọi tôi là ngài Hoắc vậy?"

Hoặc là tổng giám đốc Hoắc.

Như vậy còn tệ hơn cả ngài Hoắc.

Trước đây họ chưa từng thảo luận về cách xưng hô với nhau. Vốn dĩ là hôn nhân thương mại, khi mới kết hôn, Tống Thu Thanh vẫn luôn gọi anh là ngài Hoắc, thỉnh thoảng sẽ gọi là tổng giám đốc Hoắc.

Còn Hoắc Tức gọi cậu là Thanh Thanh, là học theo cách người nhà cậu gọi.

Khi mới kết hôn, bố mẹ Tống có một chút cảm giác áy náy với Tống Thu Thanh.

Đúng vậy, trong giới này, liên hôn là bình thường, nhưng hôn nhân giữa nam và nam thì gần như rất ít.