Trong quán bar, trên sân khấu, tiếng trống dồn dập, tay chơi bass và tay ghi ta phối hợp hoàn hảo, tay chơi nhạc cụ bàn phím và ca sĩ chính nhìn nhau ăn ý.
Giữa ánh đèn chớp tắt, không thể nhìn rõ mặt các thành viên ban nhạc trên sân khấu, nhưng với dân rock thì quan trọng là cảm xúc.
Chỉ là trang phục của ca sĩ chính đứng ở phía trước có vẻ hơi quá "nghiêm chỉnh", có chút lạc lõng với không khí ở đây.
Theo lời khán giả bên dưới là: [Quá không rock.]
Nhưng không khí đã lên đến đỉnh điểm rồi, ai mà quan tâm đến những thứ đó chứ? Quẩy lên nào!
Khán giả giơ cao bàn tay biểu tượng rock, nhiệt tình và sôi nổi hưởng ứng theo nhịp trống, giải phóng tuổi trẻ của họ.
Sau khúc dạo đầu sôi động, ca sĩ chính cất tiếng hát đầy điên cuồng.
Giọng hát độc đáo đến mức khiến người ta nghiện ngay lập tức, ngay cả những người không thích nhạc rock cũng sẽ phải kinh ngạc, khán giả bên dưới bị cuốn hút hoàn toàn trong mười giây, sau đó là những tiếng reo hò và la hét càng nhiệt tình hơn.
Một bài hát không dài, rất nhanh đã đến giờ biểu diễn của ban nhạc tiếp theo, khán giả vẫn nhiệt tình như cũ.
Ca sĩ chính Tống Thu Thanh bước xuống sân khấu, gương mặt ánh lên vẻ sảng khoái và tận hưởng.
Cậu vừa đi đến hậu trường, đã bị một chàng trai da đen nhẻm trông như dân phượt ôm chặt lấy cánh tay: "Nhóc buôn người trời đánh, vừa nhìn là tao biết mày là giọng ca ruột của ban nhạc mình rồi."
Các thành viên ban nhạc cũng hùa theo trêu chọc.
"Tao là ba ba thất lạc nhiều năm của mày đây." Tống Thu Thanh âu yếm xoa đầu thằng bạn: "Nhóc buôn người trời đánh đưa mày lên núi rồi hả? Sao đen thui vậy?"
"Thanh Thanh, tao cầu xin mày đó." Mắt chàng trai da đen rưng rưng: "Ban nhạc thực sự không thể thiếu mày đâu."
Tống Thu Thanh rút cánh tay ra, đấm vào người bạn một cái: "Đừng mà, anh Đậu, hôm nay chỉ là hát hộ mày một buổi thôi."
Anh Đậu mới là giọng ca chính của ban nhạc, tên thật là gì thì người trong giới cũng ít ai nhớ rõ, nhưng danh tiếng của anh Đậu thì khá lừng lẫy, đẹp trai, nhà giàu có, tiêu tiền phóng khoáng, lại còn là một thanh niên văn nghệ, chơi ban nhạc chỉ là một trong số các sở thích của cậu ta.
Tống Thu Thanh quen cậu ta sớm, quan hệ cũng khá tốt.
Anh Đậu vừa bay từ Vân Nam về, mới đến nơi một phút trước, máy bay bị hoãn, ban đầu tưởng kịp, ai dè xuống máy bay lại tắc đường. Thời gian biểu diễn đã định trước rồi, không tiện tùy tiện thay đổi, Tống Thu Thanh là người giúp cậu ta chữa cháy.
Trước đây cậu cũng từng chơi ban nhạc underground với họ một thời gian, tạm thời phối hợp cũng coi như ăn ý.
Bị Tống Thu Thanh từ chối, anh Đậu chỉ chậc một tiếng, tiện tay lục trong túi ra một gói đồ ăn vặt nhỏ: "Này, quà cảm ơn cho mày."
Vừa nói, còn tự tay bóc vỏ: "Đừng khinh thường nhé, ngon lắm đó."
Tống Thu Thanh khẽ cười một tiếng, cũng không từ chối, ừm, hương vị khá ngon, không biết là thịt xắt hạt lựu hay cái gì khác.
Đèn quá tối, không nhìn rõ chữ trên bao bì, ăn hết hai miếng cũng không để ý nhiều.
"Uống vài ly nhé?" Các thành viên ban nhạc chào hỏi.
Bàn nhậu bày ra, anh Đậu lại lôi ra một chai rượu vang đỏ từ chiếc ba lô leo núi của mình: "Rượu vang núi, tự ủ đó, thử xem."
"Nửa ly thôi." Tống Thu Thanh mở lời.
Anh Đậu trợn mắt đến mức suýt lật lên trần nhà: "Không phải sắp ly hôn rồi sao? Vẫn không uống rượu được à?"
Tống Thu Thanh cười cười, cũng không giải thích.
Quả nhiên anh Đậu chỉ rót cho cậu nửa ly: "Tao thật sự không hiểu nổi, hồi đó sao mày lại đồng ý một yêu cầu vô lý như liên hôn chứ, đâu phải đóng phim, quan trọng hơn là còn là đàn ông."
Dù hôn nhân đồng giới đã hợp pháp, nhưng nhà họ Tống có quá cấp tiến không?
Tại sao lại phải đồng ý liên hôn, Tống Thu Thanh khó mà giải thích được.